Monday, May 21, 2012


Từ “Quả Mù” nơi chính trường Trung Quốc đến “Đảng Mù” Cộng Sản Việt Nam.
...
David Thiên Ngọc 
.
Trong bài trước tôi đã đề cập đến nội tình đảng Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ). Với bề dày của lịch sử (từ lịch sử dân tộc đến lịch sử đảng CSTQ) qua bao giai đoạn ta thấy có quá nhiều biến cố. Rối rắm có, bất ngờ có, sự kiện diễn biến đi từ xuôi chiều đến ngược dòng trong thời gian ngắn ngủi cũng có. Các triều đại phong kiến hàng ngàn năm qua của TQ ta không cần phải đi sâu, chỉ nói qua một chút về đảng CSTQ từ khi Mao Trạch Đông thành lập đảng và nhà nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa đến ngày nay cũng vô cùng rối ren. Trong những năm cuối thập niên 70 thế kỷ trước, nội bộ đảng CSTQ khi thì giương Mao, khi thì hạ Mao, rồi lại giương Mao... rồi Tứ Nhân Bang lộng hành. Trước đó thì Cách Mạng Văn Hóa và sau là Thiên An Môn, Đặng Tiểu Bình hai, ba lần vào ra Trung Nam Hải v... v... thật vô cùng rối ren và phức tạp như một đống tơ vò. Nhân dân TQ luôn mò mẫm trong màn sương dày đặc với những quả mù được đảng CSTQ tung ra trong mọi thời điểm.

Vì sao mà ta phải bỏ công để nói về chính trường TQ? Bởi chúng ta hầu như ai cũng biết đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) là bào thai của đảng CSTQ, do đó CSVN luôn luôn cúi đầu trước những mệnh lệnh, giáo huấn của CSTQ. Từ Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) đến những chính sách lớn nhỏ, CSVN đều có sự chỉ đạo sát sao của bè lũ Bắc phương. Cụ thể như trong CCRĐ, hằng ngày Hồ Chí Minh đều nhận chỉ thị từ Mao. Trong các hang cùng nông thôn VN khi đang thực thi chính sách CCRĐ đều có mặt các quan cố vấn Tàu. Đã là ngoại bang với mộng xâm lăng VN có từ hàng ngàn năm trước thì chúng có tiếc thương gì nhân dân ta? Thẳng tay ra lệnh đấu tố, giết chết hơn 27 ngàn nông dân VN một cách oan ức và tàn bạo không một chút tính người. Chính con dân của chúng mà chúng còn giết hết sức dã man bằng cách cho xe tăng dẫm nát (Vụ Thiên An Môn) thì đối với dân ta có ý nghĩa gì?

Rồi đến chủ quyền biên cương, hải đảo của VN có được yên thân với lũ Bắc Phương trong lúc đảng CSVN thì đê hèn, khiếp nhược. Tập đoàn Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn... luôn run sợ trước nanh vuốt của tập đoàn Mao. Công hàm 1958 Phạm Văn Đồng ký và giao cho Chu Ân Lai là gì? Rồi biên cương phía bắc năm 1979 và sau nữa là gì? Cả tập đoàn CSVN đều nằm rạp xuống cho bọn xâm lược Tàu bước qua và dời cột mốc biên giới cắm sâu vào thân thể của Mẹ Âu Cơ!

Rồi ta thử nghe Ung Văn Khiêm thứ trưởng ngoại giao CSVN từng tuyên bố "Theo dữ kiện của VN hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là một bộ phận lịch sử của lãnh thổ TQ”(?!). Xét về mặt lịch sử thì các quần đảo này đã thuộc về TQ từ thời nhà Đường(618-907)”. Tiếp sau đó thì cũng chính Lê Khả Phiêu - TBT đảng CSVN ký hiệp ước ngày 30/12/1999 nhường lãnh thổ biên giới phía Bắc, đến 15/12/2000 lại ký tiếp hiệp ước phân Vịnh Bắc Bộ nhường hải phận?

Chính thứ trưởng ngoại giao Trần Quang Cơ đã xác nhận sự khiếp nhược của Đảng CSVN với CSTQ trong hồi ký của mình.

Bây giờ đứng trước sự mất còn của đất nước, người dân VN đều nơm nớp lo âu. Nhưng người dân chỉ nhìn và lo ở khía cạnh mất còn, nô lệ hay tự do, ấm no hay đói rách? Còn đứng về giới trí thức và những nhà bình luận chính trường trong và ngoài nước, ở đây ta chỉ thu hẹp trong khuôn khổ của một bài báo rằng ta hãy nhìn về Biển Đông và có đôi lời tự sự về chính nội tình của ta và những cách ứng xử của các nước láng giềng có liên quan trong vùng trời Đông Hải.

Đối với Việt Nam: Kể từ khi xuất hiện những cuộc biểu tình chân chính ôn hoà trước toà Đại Sứ Quán và Lãnh Sự Quán Trung Quốc ở Sài Gòn, Hà Nội hay các công viên... của các thành phần trí thức, sinh viên, học sinh, thanh thiếu niên... để thể hiện “Lòng Yêu Nước” và sự boăn khoăn trước hoạ xâm lăng của ngoại bang đang lăm le khắp vùng biên cương, hải đảo... thì chính quyền CSVN ra tay đàn áp bắt bớ. Thậm chí khi những thanh niên và giới trí thức chỉ cùng nhau thả bộ dọc các công viên, bờ hồ... cũng giống như bao người dân khác đi dạo mát mà cũng bị khống chế, đe doạ? Những cuộc đàn áp bắt bớ đánh đập người yêu nước càng mạnh tay và dã man hơn khi bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh, rồi thứ trưởng Hồ Xuân Sơn sang TQ nhận chỉ thị vào những ngày tháng 2/2012 và hứa với “Thiên Triều” về việc "Lái công luận đi theo đúng hướng”. Còn về bộ quốc phòng thì chính thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh sang chầu “Mẫu Quốc” và cũng hứa "Kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở VN”, “ Dứt khoát không để sự việc tái diễn” (theo BBC). Để làm hài lòng quan thầy TQ, Đảng CSVN đã ngang nhiên ngăn cấm một quyền tự do mà hiến chương LHQ về quyền tự do căn bản của con người đã qui định.

Từ đó, như ta đã thấy là tập đoàn CSVN xuống tay một cách vô nhân đạo, đánh đập dã man, bắt bỏ tù mà không cần một lý do nào, điều khoản pháp lý nào mà hiến pháp và pháp luật qui định. Như bà Bùi Thị Minh Hằng đã bị bắt và đưa đi tập trung cải tạo ở trại "Phục Hồi Nhân Phẩm” vì tỏ lòng yêu nước. Ở VN yêu nước là "Mất Nhân Phẩm”. Rồi các nhân vật yêu nước khác cũng đang bị đày đoạ, hãm hại không biết sống chết ra sao trong một thời gian dài và chưa rõ được số phận như các Bloggers Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba SàiGòn, Việt Khang, Cù Huy Hà Vũ... vô số kể. Nói chung là chính quyền CSVN ra tay dã man đối với người dân VN trong đó đặc biệt là giới trí thức, thanh thiếu niên bởi lẽ những thành phần này đã dám nói và thể hiện lòng “Yêu Nước” , băn khoăn trước thảm hoạ Tổ Quốc bị xâm lăng.

Nói về Philippines: Môt nước cũng ở trong vùng trời Đông Hải, cũng có một phần da thịt đang bị TQ lăm le nuốt chửng. Ở đây sự việc bãi cạn Scarborough mà thế giới đã nói nhiều và các bài viết trước tôi cũng đã đề cập. Nay ta chỉ nói một khía cạnh nhỏ về cách đối phó và ứng xử của Philippines trước đoàn “Hải Khấu Tàu Ô” mà nhìn lại đất nước mình.

Bãi cạn Scarborough là một bãi đá không người ở, là một nơi mà cả Philippines và TQ đều tuyên bố chủ quyền. Thế nhưng khi các tàu cá hay hải giám, ngư chính của TQ có ý định xâm phạm thì cả nhân dân Phi đều vùng lên và tỏ thái độ. Các cuộc biểu tình chống hành động xâm lăng của TQ đã nổ ra một cách khí thế ở các thành phố cùng thủ đô Manila. Cờ TQ cũng đã bị đốt cháy trước LSQ TQ ở Thành Phố Makati... với thái độ giận dữ của nhân dân trước hoạ xâm lăng của TQ qua những lời lẽ ngang ngược của đài truyền hình trung ương và các báo chính luận của TQ. Người dân Phi sẵn sàng hành động dù phải hy sinh tất cả cho tổ quốc của họ.

Đứng trước tình hình đó chính quyền Phi không có một lời nào, hành động nào ngăn cản làn sóng đấu tranh cho độc lập, toàn vẹn lãnh thổ của nhân dân. Vì đó là những hành động "Yêu Nước”, thể hiện tinh thần dân tộc và dân tộc tính của dân mình. Ở đây chắc hẵn chính phủ Phi cũng nở nụ cười mãn nguyện.

Mới đây một cựu thuyền trưởng và khoảng 20 người dân Phi tổ chức chuẩn bị tàu thuyền ra bãi cạn Scarborough để chứng tỏ cho TQ rằng chủ quyền của vùng bãi cạn Scarborough là của nhân dân Phi!

Nhưng đó chỉ là hành động bức xúc cấp thời và chưa được tham khảo sâu rộng. Vì tình hình chung về mọi mặt cả chính trị, quân sự, ngoại giao và tính toán cả phần thiệt hơn trong việc tranh chấp trên mà chính phủ, cụ thể là Tổng Thống Philippines Benigno Aquino, đã điện thoại trực tiếp cho cựu thuyền trưởng Nicano Faeldon và đề nghị ngưng cuộc đưa dân ra bãi cạn. Vấn đề này đã ở trong sự tính toán của chính phủ rồi. Thế là chuyến hải hành ra bãi cạn Scarborough được tạm ngưng. Ở đây ta nhìn thấy rõ một điểm giữa nhân dân và chính phủ Philippines có một điểm chung. Có một sự đồng thuận trong trong việc hành xử vì tiền đồ tổ quốc.

Mới đây chính phủ Phi cũng kêu gọi lòng yêu nước và hy sinh của nhân dân để bảo vệ chủ quyền đất nước qua lời phát biểu trước nhân dân của bộ trưởng ngoại giao Albert Del Rosario.

Ngược lại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN đã qua bao thời kỳ lịch sử, từ phong kiến đến bây giờ đều có những chứng cứ là chủ quyền của VN. Nhân dân VN đã đổ máu và những chiến sĩ bảo vệ biên cương hải đảo đã nằm xuống. Trên hai quần đảo đó có cả nhân dân VN đang sinh sống và những chứng tích lịch sử chứng minh, vậy mà tập đoàn CSVN cúi đầu để ngoại xâm lộng hành xâm chiếm, đánh đập bắt bớ và cướp đoạt ngư dân mình.

Trước cách hành xử của chính phủ Philippines, nhìn lại Việt Nam chúng ta thấy sao? Trước những sự kiện dẫn đến mất nước mà cả tập đoàn CSVN bình chân như vại! Một điều dễ hiểu là bọn chúng đã cùng nhau bán nước và đã cho thấy sự thần phục làm một thuộc quốc từ lâu rồi.

Trở về vấn đề vì sao ta lại quan tâm đến chính trường TQ? Bởi “Cái Cây Cộng Sản” mà hiện tại cái gốc là CSTQ còn VN, Bắc Triều Tiên, Cu Ba... chỉ là những cành nhánh nhỏ bé xa xôi. Trong chúng ta ai cũng muốn hoà bình, độc lập, tự do, dân chủ. Nhưng muốn được những điều đó thì chỉ có một con đường duy nhất mà nhân dân VN phải làm là "Cáo chung chế độ CSVN”.

Cáo chung chế độ CSVN ư? Phàm khi làm việc gì ta cũng phải làm từ gốc. Mà khả năng để đào bỏ cái gốc cây CS kia đối với nhân dân VN là điều không tưởng. Đảng CSVN còn thở là nhờ hơi từ Bắc Phương thổi về. Từ những trận “Gió mùa Đông Bắc” đó mà nhân dân VN ta mấy mươi năm qua chịu nhiều cảnh "Nồi da xáo thịt” và khổ đau.

Đứng trước tình thế rối ren, phân hoá nội bộ, triệt tiêu lẫn nhau trong nội tình đỉnh cao của đảng CSTQ, chúng ta có một cái nhìn và tin rằng một Gorbachev sẽ xuất hiện ở Bắc Kinh và khói mù sẽ được thổi đi và tan biến. Lúc đó ta sẽ thấy rõ một bức tường mục nát đang ầm ầm sụp đổ. Tất nhiên những viên gạch phụ thuộc cũng nát theo. (Một cây mục bị trốc gốc thì những cành nhánh phụ thuộc có còn không?) Đây cũng là lúc bức màn hậu trường của chính trường TQ được kéo lên. Chính vì những sự việc đã nêu trên mà ta có một chút để mắt quan tâm đến chính trường Trung Quốc.

David Thiên Ngọc
Unlike ·  · Share
·          
·         You and Ngan Nguyen like this.

No comments:

Post a Comment