Friday, April 26, 2013


Người Lính Địa-Phương Quân Lê Phi Ô


 
 
 image
 
Kinh chuyen den Quy Anh Chi
 (Teresa HUYNH THANH THUY).
 
Người Lính Địa-Phương Quân Lê Phi Ô
                                                   Người xứ Nghệ

   Rất tình cờ tôi biết được Người Lính Địa-Phương Quân Lê Phi Ô, khi đọc bài "Tử Thủ" của tác giả Trung-Hiếu trên một tờ báo online. Nội dung viết về Tiểu-đoàn 344/Địa Phương, thuộc Tiểu-khu Bình-Tuy, đã cầm chân được Sư-đoàn 6 Tân lập của Việt cộng, được tăng cường một Trung-đoàn Pháo, dưới quyền chỉ-huy của Thượng Tướng VC Trần-văn-Trà, Tư lịnh Quân-khu 7, trực diện tấn công Chi-khu Hoài-Đức, thuộc trách nhiệm phòng thủ của Tiểu-đoàn 344/Địa Phương.
   33 ngày đêm tử thủ ở Bộ chỉ-huy Chi-khu Hoài-Đức, Tiểu-đoàn 344/ĐP quân số chỉ còn 50% hoặc it hơn. Trong khi đó Chi-khu Tánh-Linh gần đó đã thất thủ, và đơn vị tăng phái Liên-đoàn 7 Biệt-Động Quân, sau một thời gian quầng thảo với SĐ 6 Việt cộng đã lui binh. Tiểu-đoàn 344/ĐP đã đơn thương độc mã, tả xung hữu đột, đánh trả những đợt tiền pháo hậu xung bằng biển người của địch quân không cho chúng tràn ngập Bộ chỉ-huy Chi-khu Hoài-Đức. Những người Lính ĐPQ thuộc TĐ344/ĐP vào thời điểm nầy, thật sự chiến đấu trong tuyệt vọng, với tình trạng một người lính ĐPQ chống 10 thậm chí đến 20 Việt cộng với hỏa lực Pháo khủng khiếp. Nhưng với tinh thần Bảo-Quốc An-Dân hừng  hực trong mỗi người lính ĐPQ, nên niềm tin nơi họ chưa tuyệt. Và cuối cùng sự cứu viện của Sư-đoàn 18BB gồm Trung-đoàn 52/SĐ18BB từ hướng Nam đánh lên, Trung-đoàn 43/SĐ18BB từ hướng Bắc Định-Quán đánh xuống, mà nổ lực chính là Tiểu-đoàn 2/43, Tiểu-đoàn trưởng là Thiếu-tá Nguyễn-hữu-Chế "người hùng" của Sư-đoàn 18BB đã đánh tan tác các đơn vị cộng quân, giữ vững được Bộ chỉ-huy Chi-khu Hoài-Đức đã điêu tàn vì bom đạn. Người Hùng trong cuộc chiến 33 ngày đêm tử thủ, cầm chân được Sư-đoàn 6 Tân lập Việt cộng, không để cho Chi-khu Hoài-Đức thất thủ, đó là Đại-úy Lê phi Ô.
   Người Lính ĐPQ Lê phi Ô tốt nghiệp khóa 15 Trường Võ-khoa Thủ-Đức, quê quán Phú-Trinh Phan-Thiết, cựu học sinh Trường công lập Phan-Bội-Châu Phan-Thiết từ năm 1955. Đáng lẽ, anh đã mang cấp bậc Thiếu-tá ngày 01 tháng 04 năm 1975, nhưng tình hình chiến sự, nên Quyết-định thăng cấp từ Bộ TTM không gởi đến được (Trưởng phòng TQT/Tiểu-khu BT cho biết). Bạn anh, một Sĩ-quan làm việc tại Phòng Tổng-Quản-Trị Bộ TTM cũng đã xác nhận, lúc đó mọi phương tiện vận chuyển đều phải ưu tiên cho chiến trường, khi hai người tình cờ gặp nhau trong trại giam sau ngày Nước mất. Anh cùng Tiểu-đoàn của anh với 3 Tiểu-đoàn bạn và 2 Đại-đội Trinh-Sát, đã không rút lui khi một Sư-đoàn Chính qui của Cộng sản Bắc Việt (thuộc Quân-đoàn 5 CS) được tăng cường 24 Tanks T.54 và một Trung-đoàn Pháo tiến vào Thị xã Bình-Tuy, trong đó có Bộ Chỉ-huy Tiểu-khu Bình-Tuy, so với tương quan lực lượng có thể nói là "Châu-chấu đá Xe". Nhưng những người lính ĐPQ Tiểu-khu Bình-Tuy đã đánh một trận để đời vào đêm 23 tháng 04 năm 1975, để rồi gãy súng tan hàng...
   Cùng với vận nước nổi trôi, đã đẩy đưa anh vào những nhà tù khắc nghiệt của cộng sản, trong chính sách trả thù tàn độc nhất của những kẻ chiến thắng. Người lính ĐPQ Lê phi Ô đã từng nằm ở khám Chí-Hòa và sau đó bị đưa đến trại Trừng-Giới A20, mà lúc ở trại tù Xuyên-Mộc người viết bài nầy đã từng nghe những lời khủng bố của bọn Công-an được gọi là Cán-bộ Giáo-dục đe dọa: "Các anh cứ ngoan cố chống đối đi, chúng tôi đưa các anh tới trại Kiên Giam A20 là các anh tiêu đời". Trại Trừng-Giới A20 khủng khiếp đến chừng nào ? chúng tôi nhân dịp bài viết nầy, xin phép được nói về trại A20 qua lời kể của những người Lính bị giam giữ ở nơi đây:
   Trại Trừng-Giới A20 nằm ở thung lũng Xuân-Phước, một thung lũng tử thần, vào rồi khó có đường ra. Muốn vào tới đây, người ta phải vượt qua 60 cây số đường rừng. Nhưng tại sao lại gọi là Trại Trừng-Giới ? Thực ra không có tài liệu nào định nghĩa những trại xếp vào loại A, nhưng do quy chế với tù nhân cải tạo đặc biệt, khắc khe hơn những kiểu trại Lý-bá-Sơ hay Đầm-Đùn nên chúng tôi gọi Trại A20 là trại Trừng-Giới. Nhưng có thể mô tả một cách tổng quát một trại tù được gọi là Trại Trừng-Giới, khi nó được xử dụng để làm tan vỡ sức đề kháng tư tưởng của những người tù cải tạo cứng đầu nhất, tập trung từ những cuộc thanh lọc ở các trại giam khác. Nói tóm lại, trừ phi có những biến chuyển chính trị ngoại lai, những người tù cải tạo ở trại nầy có thể bị tù rất lâu mà không được xét tha. Những cán bộ kiểm tra Cộng sản trước khi ghi chúng tôi vào danh sách chuyển trại theo phương án 4 (thanh lọc) đã nói huỵch toẹt: "Vào đây (A20) thì có thép cũng phải chảy. Lũ chúng bay cứ gọi là rũ tù với những hồ sơ chết đi theo".
   Trại Trừng-Giới A20 rất đẹp, và nhìn qua người ta có cảm tưởng là một điểm du lịch, vườn rau, ao cá, những hàng dừa thẳng tắp, những căn buồng giam bằng gạch, mái lợp ngói đỏ, bệ nằm bằng xi-măng, nhà ăn, một phòng văn hóa với những sách Đỏ, một hội trường thênh thang với sức chứa 1,000 người. Nhưng nếp sống của tù nhân đàng sau nét đẹp khang trang nầy, là cả một địa ngục trần gian, ăn đói, làm việc khổ sai, bệnh không có thuốc, it được gặp gia-đình. Mỗi tối tù nhân phải "ngồi đồng" để phê phán nhau về lao động, bình bầu mức ăn hàng tháng, lấy của người nầy, cho người kia, gây chia rẻ cấu xé nhau trong số tù nhân. Đó là chưa kể đến buổi tối bọn cán bộ trại giam buộc tù nhân ngồi đấu tố lẫn nhau. Bọn cộng sản trại giam cài vào hệ thống ăng-ten dày đặc, và những dãy xà-lim kỷ luật, mà chúng tôi gọi là chuồng cọp cũng được dựng lên. Cán bộ an-ninh trại giam thường áp dụng chiến thuật "Ra tay trước", nghĩa là một người tù chỉ bị báo cáo "không an tâm cải tạo" sẽ phải nằm trong chuồng cọp hàng năm trời, bị cắt thực phẩm, bị cắt nước uống. Trong số những "Tù Vương" ( từ ngữ để chỉ những người bị cùm lâu nhất trong chuồng cọp), người viết bài nầy nhớ đến hai vị Linh-Mục là: Linh-Mục Nguyễn-văn-Vàng (Dòng Chúa Cứu Thế), năm 1969 lúc theo học khóa 9 Trung cấp CTCT tại Trường Đại-học CTCT Đà-Lạt, đã được nghe ngài giảng dạy về môn học "Nghệ thuật nói chuyện", ngài bị bắt khi tham gia vào một tổ chức Phục quốc, bị kết án chung thân và bị chuyển về trại giam A20, nghe những người bạn tù ở Trại tù A20 kể: ngài chết sau 3 năm bị cùm ở chuồng cọp, toàn thể người Ngài bị ghẻ lở, kể cả gương mặt, chỉ chừa đôi mắt. Linh-Mục Nguyễn-Luân, người viết biết Ngài ở trại tù Xuyên-Mộc, người tù bất khuất đã dám viết hàng chử: "Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam - Không có Độc Lập - Không có Tự Do - Không có Hạnh Phúc" trên mọi tờ khai lý lịch mà cộng sản bắt Ngài viết, sau đó bị chuyển ra trại giam A20, một số bạn tù khuyên Ngài nhẩn nhục để sống, vì cuộc đấu tranh lâu dài, sẽ cần có người như Ngài. Ngài chỉ nói: "Tôi muốn chỉ là viên gạch lót đường cho những cuộc đấu tranh sau nầy". Ngài đã về nước Thiên Đàng sau 3 năm nằm chuồng cọp.
   Với thời gian nằm chuồng cọp nhẹ nhất là nửa tháng đến một năm và nặng nhất từ 3 năm đến 5 năm bị cùm chân. Một bữa ăn trong chuồng cọp nhằm thời kỳ bị thẩm cung hay tù nhân bị "Đì", chỉ được phát 2 muổng cơm hay 3 lát khoai mì, được trộn với lượng muối đậm đặc, và 2 muổng nước nên tù nhân bị đói khát triền miên, từ ngày nầy qua ngày khác. Ngoài sự hành hạ về thể xác do cai tù chủ trương, còn có sự hành hạ của muỗi, muỗi nhiều đến nỗi mỗi người tù chúng tôi đành phải cho chúng hút máu no nê, không bay được nữa thì lăn đùng ra bệ nằm, rồi lấy tay chà để giết chúng. Cho nên khi vào chuồng cọp, phải lấy ngày làm đêm, giấc ngủ chập chờn trong thảng thốt, ăn uống thiếu thốn, ốm đau không có thuốc, sức lực tiêu tán rất mau. Để chống lại những biện pháp nầy, chỉ còn một phương pháp duy nhất: Chấp nhận phần xấu về mình, nghĩa là cầm chắc cái chết trong phòng kiên giam, khi chấp nhận cái giá nầy sẽ thấy mình thư thái, hết lo lắng, vượt qua được đói khát, vì thế người tù sống bình thản, không nghĩ gì về cái chết và sự sống nữa.
   Ngày người viết còn ở trong Ban Chấp Hành Hội CTNCT/New Orleans, trong một lần gặp ông Đào-văn-Bình Tổng Hội-trưởng Tổng-hội cựu TNCT. Ông có kể cho tôi nghe câu chuyện của Phóng viên tờ Nhật Báo Chính Luận trước năm 1975, Ký-giả Nguyễn-Tú, cũng là người tù Trại Trừng-Giới A20 về những sỉ-nhục mà người tù bị làm nhục và hành hạ:
   Thứ nhất: Theo ông (Nguyễn-Tú) thì bọn cộng sản VN còn tàn độc hơn bọn ác quỉ vì bọn chúng có khoái cảm hành hạ tù nhân. Tại trại tù A20 mỗi khi tù nhân bị kiên giam, cứ mỗi chén cơm chúng thêm vào một chén nước muối. Vì đói quá cho nên người tù vừa gạt nước mắt vừa ăn. Khi được thả ra vì quá khát nước, nên người tù cứ gục mặt xuống uống nước cống rãnh mà không sao kéo lên được. Cảnh tượng nầy giống cảnh chết khát trên sa mạc. Trong khi đó thì bọn cai tù CS thản nhiên đứng cười hô hố !
   Thứ hai: Có một điều mà thế giớp Phương Tây không sao hiểu được, là trong khi họ ra sức chống lại chế độ "Phân Biệt Chủng Tộc" ở Nam Phi, thì chính sách Phân Biệt Lý Lịch của CSVN còn tệ hại hơn rất nhiều mà họ không biết. Chủ nghĩa Phân Biệt Chủng Tộc Nam Phi chưa tinh vi và tàn khốc bằng sự sự Phân Biệt Lý Lịch Phản Động. Họ đã biến người Miền Nam thành một loài nô lệ, một thứ dân bị trị hay đúng hơn một thứ kẻ thù cần bị tiêu diệt.
   Thứ ba: Trong khi cả loài người lên án bọn diệt chủng Pol-Pot, thì người ta quên lên án tội diệt chủng khủng khiếp của bọn đao phủ Hà-Nội. Bọn Khmer Đỏ chỉ giết 1 triệu người thôi. Còn bọn CSVN sau khi chiếm được miền Nam, đã bỏ đói cả dân tộc suốt 15 năm. Hiện nay trẻ em còi cọc không lớn được, phụ nữ không có khả năng sinh nở vì thiếu dinh dưỡng hoặc bị sẩy thai liên miên, dân miền Nam đang phải đối đầu với nạn diệt chủng qui mô có toan tính, có sách lược.
   Thứ Tư: Trong lịch sử nhân loại chưa có chế độ nào tàn phá lương tâm và nhân phẩm con người bằng chế độ Cộng Sản. Hiện nay ở Việt-Nam chỉ cần một cái nhìn đểu là người ta có thể giết nhau, chỉ cần một tí tiền là cháu nội có thể lấy búa bổ lên đầu ông bà nội để cướp.
   Nói đến người tù Trại Trừng-Giới A20, chúng ta lại nghĩ đến người lãnh tụ da đen Nam Phi Nelson Mandela. Mandela ở tù 26 năm nhưng không mất vợ mất con, gia đình và Tổ Quốc của ông vẫn còn đó. Danh vọng, sự nghiệp, nhà cửa, bằng cấp, chiến hữu của ông vẫn còn đó. Chắc chắn ông không bị bỏ đói, không phải kéo cày thay trâu, ông chưa phải ăn chuột chết, gián sống, chưa phải uống nước cống rãnh, chưa bị lột trần truồng cùm chân trong chuồng cọp. Chưa ngồi trong phiên họp để chửi bới, kết tội cha ông, bạn bè, chiến hữu mình. Con gái ông chưa phải đi làm đĩ, hay đi bán dưa hấu trên sân ga, bến xe, thế mà ông được thế giới ca tụng là Tù Vương !? Nhưng còn Nguyễn-Tú, trong đó có người lính ĐPQ Tiểu-khu Bình-Tuy Lê phi Ô, và hàng trăm ngàn Quân Cán Chính VNCH thì sao ?! Họ đã mất tất cả từ vợ con, gia đình đến Tổ Quốc. Họ mất cả thân thế, dĩ vãng, bằng cấp, của cải và nhân phẩm. Họ đã trãi qua cuộc sống của loài thú vật trong địa ngục ghê rợn nhất. Để rồi khi được phóng thích, họ đã can đảm đạp lên cái chết, lên sóng nước hiểm nguy để tìm tự do. Và họ đến mảnh đất Hoa-Kỳ nầy trong âm thầm tủi nhục mà không ai biết đến họ. Nếu như có dịp gặp Mandela, tôi sẽ nói thẳng với ông ấy, là sau 26 năm ông vẫn giữ vững tinh thần chiến đấu, đó là nét đẹp tuyệt vời. Tuy nhiên những nỗi thống khổ mà ông đã chịu đựng, so với hàng trăm ngàn Tù Vương Việt-Nam sau khi mất nước thì ông chỉ là con số không !
   Sở dĩ tôi dài dòng kể lại cái khủng khiếp của những trại tù Cộng sản được dựng lên dài từ Nam ra Bắc để cầm tù Quân Cán Chính VNCH, sau khi Cộng sản cưỡng chiếm được miền Nam mà trong đó Trại Trừng-Giới hay Trại Kiên Giam A20 là một. Vì người lính ĐPQ Tiểu-khu Bình-Tuy Lê phi Ô, sau 7 năm tù đã hiên ngang bước ra từ địa ngục A20 nầy. Thế mới biết sự chịu đựng dẽo dai, sự nhẩn nhục để đợi chờ: "Ngày mai trời sẽ sáng" của những người lính, người tù khi Nước mất. Qua đến xứ người, người lính ĐPQ Lê phi Ô, không cam tâm trở thành cái bóng của quá khứ, an nhàn trong cuộc sống hiện tại. Anh muốn kể lại những chặn đường chiến đấu đầy máu lửa của thế hệ anh, những người lính can-trường chiến đấu trong cuộc chiến tranh tự vệ, chống lại cuộc xâm lăng của cộng sản phương Bắc. Để con cháu tương lai được hãnh diện với quá khứ của Cha Ông chúng, tiếp tục dấn thân vào con đường đấu tranh cho một đất nước Việt-Nam tự do, dân chủ và quyền làm người của cả một dân tộc. Trong những Hồi-Ký và Tùy-Bút Chiến-Trường anh viết và tải lên trang Blog của anh, chúng tôi đọc được những dòng chử viết bằng máu và nước mắt, của 33 ngày đêm anh cùng Tiểu-đoàn 344/ĐP tử thủ quyết không cho cộng sản chiếm được BCH/Chi-khu Hoài-Đức. Anh đã sống dưới trận mưa Pháo của địch, những cuộc tấn công biển người của những con thiêu thân "sinh Bắc tử Nam". Anh đã từng chứng kiến những người lính thân yêu trong đơn vị mình, từng người, từng người một nằm xuống. Một địa ngục được quân Cộng sản dựng nên trong âm mưu cưỡng chiếm vùng đất thân yêu Hoài-Đức, Bình-Tuy nói riêng và cả nước VNCH nói chung. Thì anh, cái địa ngục trần gian A20 do bọn Cộng sản dựng lên dể hành hạ những Thiên-thần gãy cánh như anh, thì có sá gì !
   Bài viết rất thực, không phải tự vinh danh mình, người chỉ-huy của trận đánh mà anh đã vinh danh cả tập thể Quân cán Chính của Chi-khu Hoài-Đức, đặc biệt là những người "Vợ Lính". Trong một Tùy-Bút Chiến-Trường với tựa: "Chiến-Sĩ Vô Danh" với lời dẫn: - Trong cuộc chiến đấu bảo vệ miền Nam trước họa xâm lăng của Cộng sản phương Bắc, Quân-lực VNCH đã có biết bao Anh-Hùng, Liệt-Nữ vị Quốc vong thân. Bên cạnh đó, có những hy sinh không kém hào hùng it được nhắc tới, tôi muốn nói đến những người lính không có số quân: "Vợ Lính" !  Anh đã kể lại trận đánh có sự tham dự của những người Vợ Lính, và họ đã anh dũng hy sinh trong trận đánh nầy:

   Đúng 02:00 giờ sáng ngày 09 tháng 12 năm 1974..................................................   (xin xem trọn bài viết "Chiến-Sĩ Vô Danh" trong mục Tùy-Bút Chiến-Trường, ở đây chỉ trích lại phần cuối)..........................................................................................
.................Võ-Đắt đã được hồi sinh sau 33 ngày sống trong địa ngục trần gian !!!
   Tôi đi một vòng quanh phòng tuyến, đứng nghiêm chào trên mỗi xác của đồng đội. Ôm vai hoặc nắm chặc tay những đồng đội còn sống hay bị thương để nghe niềm xúc cảm dâng trào trong tim thay cho muôn vạn lời nói ! Khi đi ngang qua một lô-cốt, thấy bé Hạ ngồi khóc, tôi hoảng hốt hỏi cô bé có bị thương không ? nó lắc đầu, rồi đưa tay chỉ xuống hầm. Tôi chui vào, nhìn thấy xác của hai chị Vợ lính nằm kề bên nhau, tay vẫn còn giữ chặc hai khẩu súng. Nhìn qua lổ châu mai, khoảng cách gần, xác của 3 tên Việt cộng bị bắn vỡ toang đầu. Nhìn lại thân xác hai chị nằm đó, như người đang ngủ say ! Tôi đứng nghiêm chào và thầm nói: "Thưa các Chị, xin các Chị hãy yên giấc ngàn thu, Tổ quốc muôn đời mãi ghi ơn các Chị ! Trong trận chiến khốc liệt để bảo vệ sự an nguy, tự do, hạnh phúc cho người dân miền Nam nói chung, đồng bào Hoài-Đức, Bình-Tuy nói riêng...sự hy sinh của các Chị sẽ được ghi vào sử sách của những người lính không có số quân, và không có cả luôn 12 tháng lương tử tuất. Các Chị đã nối bước tiền nhân, không hổ danh con cháu Bà Trưng, Bà Triệu. Tôi xin đại diện cho những người còn sống hôm nay, kính cẩn nghiêng mình trước vong linh của những Anh-Hùng Liệt-Nữ vô danh, xin ngàn thu vĩnh biệt"! Nước mắt của tôi tự dưng trào ra...Tôi bước ra khỏi hầm, với gương mặt trầm buồn, nhưng tâm tư chất chứa niềm kiêu hãnh cho một thế hệ, bất kỳ Nam hay Nữ, đã và đang cống hiến cuộc đời, và thân xác cho cuộc chiến chính nghĩa, bảo vệ sự an bình, tự do cho đất nước VNCH. Tôi ngước mắt lên nhìn trời, cảm ơn Thượng Đế đã cho tôi và các anh em binh-sĩ được sống, chiến đấu, và biết thế nào về hai chử anh-hùng trong chiến trận...và tôi, may mắn được chiến đấu bên cạnh những anh-hùng đó, những chiến-sĩ Anh-Hùng Vô Danh mang tên "Vợ Lính" !  LPO
                                              --------------------------------------
   Trong những lần trò chuyện với anh qua email, được anh cho biết có mở riêng một trang blog để giới thiệu về những bài anh viết. Tôi đọc được 4 Hồi-Ký "Một Thời Lửa Đạn", 4 Tùy-Bút Chiến-Trường, 12 bài của Bạn bè viết cho anh và 20 bài Thơ của Anh và của Bạn bè. Có thể là rất nhỏ bé, nhưng đã trang trãi một chặng đường dài cuộc đời của "Người Lính Địa-Phương Quân Lê Phi Ô". Từ quãng đời thơ mộng lúc còn đi học, cho đến ngày cống hiến đời trai vào nghiệp chiến chinh để bảo vệ Tự-Do, Dân-Chủ, Ấm No, Hạnh-Phúc cho miền Nam Việt-Nam nói chung, và cho vùng đất thân yêu Bình-Tuy nói riêng. Và bây giờ lưu lạc trên xứ người, người lính ĐPQ Lê Phi Ô vẫn còn trăng trở với nỗi đau của Quê Hương đang trầm luân dưới chế độ độc tài Đảng trị CSVN. Chắc là anh cũng như bao người lính VNCH tự đặt cho mình một câu hỏi: Ta làm gì với quãng đời còn lại cho Quê Hương ?!
   Người viết xin cám ơn Người Lính ĐPQ: LÊ PHI Ô, từ những bài của anh tôi tìm thấy một phần đời của một thời cầm súng. Tôi trở thành người dân "Đất Biển Tình Nồng" Bình-Tuy rất muộn, nhưng tại Quê Hương thứ 3 nầy, tôi tìm thấy tình thương yêu rất mặn nồng, của người dân Bình-Tuy giành cho người lính ĐPQ trong chiến đấu, hoặc bị tù sau khi Nước mất. Và, tôi đã có câu trả lời: "Tại sao những người Lính ĐPQ lại đổ xương máu để bảo vệ vùng đất thương yêu nầy đến giây phút cuối cùng, trong đó có người Lính ĐPQ Lê phi Ô".
   Người viết xin được kết bài viết bằng bài thơ "Tiếng Gọi Việt Nam" của Người Lính ĐPQ Lê phi Ô, nói lên một quãng đời lính tráng cũng như năm tháng tù đày của mình khi gãy súng tan hàng. Và những trăn trở về những vùng đất đã đi qua của một thời chinh chiến:

Mười hai năm lính, bảy năm tù
Hai mươi mốt năm một cuộc bể dâu
Tánh-Linh, Hoài-Đức, rừng Xuân-Phước
Lính trận, tù binh bạc mái đầu !

Biển-Lạc, Núi Ông, Cầu Nín Thở
Quân đi quét sạch lũ cuồng điên
Ngờ đâu chớp mắt tinh cầu vỡ
Quỷ lộng hồn oan dậy bốn miền.

Long-Giao, Suối Máu tù trơ xương
Mìn gở phanh thây máu đỏ đường
Chiếu rách xác gom vùi gió cát
Mồ chôn vô chủ lạnh khói hương.

Vợ bỏ con thơ theo cán bộ
Đồng tiền đánh đổi cả nhục vinh
Hởi ơi, canh bạc đời...đen đỏ
Mỹ nhân hề...chén rượu tàn canh !

Mẹ già ôm áo trận thương con
Hương lính còn vương trận Động-Đền
Mù mắt chờ con, con biền biệt
Con về khóc mẹ mộ không tên.

Long-Hải, Long-Điền phu gánh cá
Nặng đôi vai gánh cả giang sơn
Đội cá, mơ...Nữ-Oa đội đá
Vá trời thẹn mặt với non sông !

Bao giờ gặp lại cố nhân ơi !
Lạc-Tánh, Bình-Tuy vắng khách mời
La-Gi, Võ-Đắt, đồi Bảo-Đại
Ru thầm tiếng gọi Việt-Nam ơi !

LPO.                                                                                        NGƯỜI XỨ NGHỆ






__._,_.___
Reply via web post Reply to sender Reply to group Start a New Topic Messages in this topic (1)
Recent Activity:




imageimage

image
image
Hội Trường ngày Lễ Giổ Tổ Hùng Vương.
image
Các Hướng Đạo Sinh trong Liên Đoàn Hướng Đạo Vạn Kiếp trong nghi lễ chào Cờ.
image
Ban Tế Lễ Hội Cao Niên tiến vào vị trí hành lễ.
image
Đoàn Lân Hướng Đạo Vạn Kiếp trong ngày Giổ Tổ.
image
Bình Luận Gia Lý Đại Nguyên thuyết trình: Dân tộc Việt trong giòng lịch sử.
image
Song ca: Cô gái Việt.
image
Nhạc phẩm: Cô Gái Việt với Minh Nguyệt và Sĩ Cư.
image
Mai Phương: Điệu Hò Quan Họ.
image
Võ Đạo Tràng VoViNam do Võ sư Nguyễn Huân phụ trách biểu diễn.
image
VoViNam biểu diễn.
image
Thân hữu tham dự.
image
Người Đẹp dưới bóng Cờ.

- Nhờ quý thân hữu, quý chiến hữu vui lòng giúp phổ biến rộng rãi.
  Trân trọng
  Trần Sơn.







--

-------------------------------------------------------------  www.TNCVOnline.com or www.thanhniencovangonline.com
Have a good day!

__._,_.___
Reply via web post Reply to se

Wednesday, April 24, 2013

GIÁN ĐIỆP TRUNG CỘNG ĐÁNH CẮP
TÀI LIỆU QUỐC PHÒNG MỸ
tka23 post
 
Ngày 25/3 , Sixing Liu (hay còn gọi là Steve Liu) -
 công dân Trung cộng , 49 tuổi, và cựu kỹ sư của nhà thầu quốc phòng L-3 Communications Holdings Inc. bị Tòa án thành phố Newark, bang tiểu New York (Mỹ) kết án 6 năm tù vì tội tiết lộ tài liệu  liên quan đến kỹ thuật  quân sự cho Trung cộng  đồng thời vi phạm Luật Kiểm soát xuất cảng  vũ khí của Mỹ.
Trong 4 năm qua, gần 100 cá nhân bị Bộ Tư pháp Mỹ buộc tội đánh cắp các bí mật thương mại hay thông tin mật cho  Trung cộng hoặc xuất cảng  trái phép kỹ thuật sử dụng  dân sự lẫn quân sự cho nước này.
Theo Bộ Tư pháp Mỹ, hiện nay vẫn còn nhiều vụ án liên quan đến gián điệp Trung cộng  chưa được đem ra xét xử. Mục tiêu của gián điệp Trung cộng  là các nhà thầu quốc phòng  và công ty tư nhân nổi tiếng của Mỹ - như là Northrop Grumman, Boeing, General Dynamics, Ford, DuPont và Dow Chemical.
John Carlin, quyền Thứ trưởng Tư pháp Mỹ, nhận định: "Mỹ là quốc gia dẫn đầu thế giới về lĩnh vực phát triển các kỹ thuật  quân sự tân tiến nhất cho nên nước này trở thành mục tiêu của gián điệp và xuất cảng  trái phép những kỹ thuật quan trọng . Vấn đề đang là mối đe dọa  cho an ninh quốc gia Mỹ.  Tình báo Mỹ chỉ đích danh Trung cộng  nằm trong số những nước thèm thuồng kỹ thuật  và thông tin mật của Mỹ.
Chiếc đĩa “cộng hưởng hồi chuyển” nhỏ bé gây thiệt hại hàng trăm triệu USD
Sixing Liu bị buộc tội đánh cắp hàng ngàn tài liệu về thiết bị nhỏ gọi là "đĩa cộng hưởng hồi chuyển" và các hệ thống quốc phòng khác của Mỹ cho Trung cộng , vi phạm lệnh cấm vận vũ khí của Mỹ. Thiết bị nhỏ được Công ty L-3 Communications và Công ty Sensors in Motion chế tạo  để dẫn đường cho máy bay không người lái (drone), hỏa tiển  và rocket đánh trúng mục tiêu mà không cần đến sự định vị của vệ tinh.
David Smukowski, Chủ tịch Sensors in Motion - một công ty nhỏ ở thành phố Bellvue, tiểu bang Washington (Mỹ) - cho biết chỉ riêng việc tiết lộ bí mật về kỹ thuật của "đĩa cộng hưởng hồi chuyển" nhỏ bé đã có thể gây thiệt hại hàng trăm triệu USD cho quân đội Mỹ.
FBI khuyến cáo vụ án Sixing Liu là "mối đe dọa từ bên trong" đồng thời chính quyền Mỹ cảnh cáo mạng lưới gián điệp dày đặc của Trung cộng  đang đe dọa an ninh quốc gia và cả nền kinh tế thương mại Mỹ. Sixing Liu đến Mỹ năm 1993 và tìm được nhiều việc làm ở các công ty như Bandag, Primex, John Deere và các hãng sản xuất vỏ xe.
Năm 2009, Sixing Liu bắt đầu làm việc trong bộ phận không gian của nhà thầu quốc phòng lớn của Mỹ L-3 Communications Holdings Inc. ở bang New Jersey, nơi đây ông ta lãnh đạo nhóm kỹ sư chuyên trách thử nghiệm công nghệ mới do Công ty Sensors in Motion - Công ty tiên phong trong lĩnh vực chế tạo  các hệ thống dẫn hướng tân tiến .
Sixing Liu có 2 chuyến đi về Trung cộng  trong hai năm 2009 và 2010 và mỗi lần đều giới thiệu kỹ thuật  ông đang thử nghiệm cho nước này mà không có sự cho phép của Sensors in Motion.
Trước khi thực hiện chuyến đi thứ hai về Trung cộng (tháng 11-2010), Sixing Liu đã tự tiện lưu trữ toàn bộ các tài liệu điện tử về các chương trình nghiên cứu của Sensor in Motion vào máy tính cá nhân. Liu báo cáo với cấp trên  đi nghỉ hè ở Chicago nhưng thật ra ông ta ở hơn  hơn hai tuần tại Trung cộng , tham gia thuyết trình về đề tài kỹ thuật quốc phòng Mỹ tại hội nghị kỹ thuật  do chính quyền Trung cộng  và các trường đại học nước này tổ chức.
Tham vọng  của Sixing Liu là tìm một việc làm tại Viện Hàng không vũ trụ hàng đầu của Trung cộng . Máy tính cá nhân của Sixing Liu chứa hàng ngàn tài liệu quan trọng của 25 dự án mà ông ta tham gia phát triển cho L-3 Communications, trong đó mỗi dự án đều có sự liên quan đến quân đội Mỹ.

 
Sixing Liu bị bắt giữ vào tháng 3/2011 và đến tháng 9/2012 bị buộc tội vi phạm Luật Kiểm soát xuất cảng  vũ khí của Mỹ cũng như sở hữu và tiết lộ các bí mật thương mại đánh cắp được.
Vào đầu tháng 3 vừa qua, một công dân Trung cộng  khác - Bo Jiang, 31 tuổi - làm việc cho Trung tâm Nghiên cứu Langley của Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) bị bắt giữ tại sân bay Dulles và bị buộc tội khai man với đặc vụ Cục Điều tra Liên bang  Mỹ (FBI) về laptop và thẻ SIM cá nhân.
Theo FBI, Bo Jiang mang một laptop của NASA chứa thông tin quan trong đem  về Trung cộng . Sau vụ bắt giữ, Thiếu tướng Charles F. Bolden ở NASA báo cáo trước Hạ viện Mỹ rằng NASA đang hạn chế thu dụng công dân của một vài quốc gia, trong đó có Trung cộng , vì lý do an ninh.
Trong một vụ án gián điệp khác cũng xảy ra vào tháng 3, Benjamin Pierce Bishop - cựu sĩ quan quân đội 59 tuổi từng làm nhà thầu quốc phòng cho Bộ chỉ huy Thái Bình Dương Mỹ và có quyền truy cập thông tin tuyệt mật - bị buộc tội tiết lộ  tin mật cho bạn gái 27 tuổi người Trung cộng . Những nguồn  tin mật mà Benjamin Bishop tiết lộ liên quan đến vũ khí hạt nhân, hệ thống phòng thủ hỏa tiển  cũng như radar.
Năm 2012, FBI khởi động chiến dịch công khai cảnh cáo ngành kỹ nghệ quốc phòng Mỹ cũng như các lĩnh vực thương mại khác về "mối đe dọa từ bên trong". Trong chiến dịch này, FBI cho đặt các tấm biển cảnh cáo lớn dọc theo các hành lang thường có người qua lại gần 9 trung tâm nghiên cứu hàng đầu của Mỹ.
Cũng trong năm 2012, C. Frank Figliuzzi, cựu lãnh đạo Ban phản gián của FBI, nói trước Quốc hội Mỹ rằng có lẽ biện pháp hiệu quả nhất nhằm ngăn chặn nạn đánh cắp thông tin mật là "xác định và có biện pháp đề phòng  nhân viên".
Đối phó với “chiến dịch gián điệp dai dẳng nhất”
Sau hơn một thập niên diễn ra hàng chục vụ án liên quan đến tấn công mạng và đánh cắp  tin tức  thương mại cũng như quân sự của Mỹ, vừa qua Bạch cung  tiết lộ chính sách mới đe dọa trừng phạt ngoại giao và thương mại Trung cộng  và các quốc gia có hành vi gián điệp các công ty lớn của Mỹ.
Các giới  chức hàng đầu trong Chính phủ Mỹ cũng mô tả bức tranh u ám về cái giá phải trả trước các chiến dịch gián điệp từ nước ngoài - cạnh tranh thương mại thất bại, mất việc làm và những tác động tiêu cực đến sản phẩm kỹ nghệ - mà các công ty lớn của Mỹ như General Motors Co. và DuPont Co. phải đương đầu.
Về mối nguy hại của gián điệp nước ngoài, Bộ trưởng Tư pháp Mỹ
 Eric Holder cho biết: "Một hacker người Trung cộng  có thể có được mã nguồn từ một công ty SW ở bang Virginia của Mỹ mà không phải rời khỏi bàn làm việc của mình". Nhiều công ty Mỹ được chính phủ hỗ trợ để gây áp lực  đến các chính quyền hải ngoại trong cuộc chiến chống đánh cắp bí mật thương mại và quân sự.
John Powell, Cố vấn trưởng  của American Superconductor, cho biết tài sản trí tuệ của công ty bị một khách hàng lớn - công ty sản xuất turbine gió hàng đầu của Trung cộng  - đánh cắp với sự tiếp tay của một cựu nhân viên của Công ty. John Powell nhấn mạnh: "Đây là mối đe dọa thật sự và cái giá phải trả rất đắt". Trong khi đó, cho đến tận bây giờ Bắc Kinh vẫn luôn chối  bỏ cáo buộc chính quyền Trung cộng  đứng đằng sau những vụ đánh cắp thông tin mật của Mỹ!
Theo báo cáo của FBI, các mục tiêu gián điệp nổi bật của chính quyền Trung cộng  trong những năm gần đây bao gồm Google Inc., Công ty An ninh máy tính RSA Security Inc., Lockheed Martin Corp., và Nortel Networks Cporp.
Google báo cáo các hacker trung cộng  tấn công công ty.
Các biện pháp mới của Washington bao gồm tăng cường những quy định hạn chế thương mại của Mỹ đối với các sản phẩm và dịch vụ ra đời từ những bí mật bị đánh cắp và gây áp lực  ngoại giao đến Trung cộng ,  cũng như các nước khác nhằm buộc các chính quyền này phải có những biện pháp hữu hiệu để ngăn chặn những vụ đánh cắp bí mật thương mại và quân sự tiếp tục xảy ra.
  Để đánh dấu sự khởi đầu của chiến lược mới, Robert Hormats - Thứ trưởng Ngoại giao phụ trách Các vấn đề kinh tế - tuyên bố: "Với sự tôn trọng Trung cộng , sự bảo vệ tài sản trí tuệ và những bí mật thương mại luôn là vấn đề vô cùng quan trọng".
Theo tài liệu báo cáo tại Hội nghị về các biện pháp an ninh mạng tại Nhà Trắng vào tháng 2/2013, trong số 19 vụ án gián điệp có đến 16 vụ  liên quan đến Trung cộng -  trong đó đáng lưu ý  nhất là 2 vụ đánh cắp kỹ thuật  ứng dụng cho dân sự lẫn quân sự của General Motors Co. và những bí mật quân sự của nhà thầu quốc phòng L-3 Communications Holdings Inc. Victoria Espinel - điều phối viên về tài sản trí tuệ Mỹ - phát biểu tại Hội nghị an ninh ở Nhà Trắng: "Nạn đánh cắp những bí mật thương mại tác động đến an ninh quốc gia, phá hoại ngầm ngành xuất cảng  của Mỹ và đưa  người Mỹ vào nguy cơ mất cngô ăn việc làm ".
Mỹ cũng có được một số thành công trong việc vận dụng chiến lược gây áp lực  ngoại giao và thương mại trong thập niên 90 thế kỷ trước nhằm ngăn chặn Trung cộng  phát triển những vũ khí hủy diệt hàng loạt và những máy móc quân sự liên quan. Ngoài việc phủ nhận , phớt lờ hành vi xâm nhập máy tính, vào các công ty Mỹ, Bắc Kinh cũng tuyên bố chính quyền nước này cũng là nạn nhân của những cuộc tấn công mạng và Trung cộng  có luật ngăn cấm những cuộc tấn công như thế!
   Năm 2011,  tình báo Mỹ cũng phát đi một báo cáo công khai  chỉ rõ các hacker người Trung cộng  là "thủ phạm của chiến dịch gián điệp kinh tế dai dẳng nhất và tích cực nhất".
Trong một báo cáo năm 2012, Ủy ban Tình báo Hạ viện Mỹ kết luận Công ty viễn thông khổng lồ Trung cộng  Huawei Technologies Co. là mối đe dọa an ninh quốc gia Mỹ. Cũng bao gồm trong chiến lược mới của Nhà Trắng, các cơ quan thực thi pháp luật và tình báo Mỹ sẽ hợp tác chặt chẽ hơn nữa với khu vực tư nhân để huấn luyện phản gián và cung cấp những cảnh cáo về các mối đe dọa gián điệp.
Lockheed Martin nằm trong số các công ty hàng đầu của Mỹ BỊ đánh cắp thông tin nhạy cảm.
 Tình báo Mỹ sẽ cung cấp những cảnh cáo cho lãnh  vực tư nhân về mọi yếu tố mang tính đe dọa - bao gồm số lượng và tên các chính quyền hải ngoại có liên quan, các ngành công nghiệp dễ biến thành mồi ngon của gián điệp nước ngoài nhất, và cách thức gián điệp hành sự.
Trong chiến lược mới, Washington cũng hợp tác với các quốc gia đồng minh để gây áp lực  đến các quốc gia thù địch như là Trung cộng . Chiến lược này được lãnh đạo bởi Bộ Ngoại giao và Thương mại Mỹ. Để chống lại gián điệp Trung cộng , chính quyền Mỹ sẽ tăng cường biện pháp từ chối thị thực nhập cảnh đối với các nhà nghiên cứu Trung cộng  hay không cho phép các công ty Trung cộng  làm ăn với các ngân hàng Mỹ
TỔNG HỢP
 
__._,_.___
Reply via web post Reply to sender Reply to group Start a New Topic Messages in this topic (1)
Recent Activity:

Monday, April 22, 2013



THIẾU TƯỚNG LÊ MINH ÐẢO VÀ SƯ ĐOÀN 18BB
Vào Những Ngày Cuối Tháng 4-1975
MƯỜNG GIANG
 
 
            Buổi sáng khánh thành tượng đài “ Nhớ Ơn Chiến Sĩ VNCH “ tại phố Tiểu Sài Gòn, miền Nam California, Hoa Kỳ. Tại đây ,quanh quanh không có mộ chí trùng điệp như trong Nghĩa trang Quân Đội Biên Hoà, cũng không hề thấy xác người hay quan tài trên nền cỏ uá nhưng không hẹn mà sao mọi người tham dự hôm đó, đã khóc nức nở xen lẫn tiếng đọc kinh, niệm Phật. Trong cái ánh nắng chói chang và luồng gió nồm nam hiu hiu trầm mặc, giữa khoảng không gian tĩnh lặng buồn buồn này, bỗng dưng từ đâu không biết , xuất hiện mấy cánh chim lạ nổi trôi nghiêng nghiêng trên nền trời xanh thẳm, như muốn tìm một lối về. Nhiều người đã bảo nhau “ vong linh của chiến sĩ ta đó “. Tin hay không tin cũng được nhưng có một sự thật, là sau mấy chục năm biển dâu trầm thống, từ đây hồn linh của những chàng lính VNCH  bị VC hèn mọn trả thù, làm xiêu mồ lạc nấm tại quê nhà,nay đã có một chốn đi về và sự nhắc nhớ trân trọng, biết ơn của muôn vạn trái tim Việt Nam hải ngoại.
 
            Hỡi ôi, tất cả rồi ra cũng chỉ là một kiếp người VN nhược tiểu, thắng hay thua đều nổi trôi theo dòng định mệnh của vận nước, trong cái bể khổ ngập đầy máu lệ chúng sinh, khó có ai thoát được và không ai biết được họa phúc vô thường. Buồn như vậy, nên Tố Như đã viết :”
 
“ trải qua một cuộc bể dâu,
những điều trông thấy mà đau đớn lòng.”
 
            Nói lên cái mông mênh cùng tận của trời đất và sự bé nhỏ tội nghiệp của kiếp người trước thiên nhiên. Cho nên cũng đừng lạ gì hôm qua còn ngựa xe võng lọng nghênh ngang, uy quyến tột đỉnh. Thế rồi chỉ qua đêm sau giấc ngủ, đã biến thành kẻ tội đồ, có khi đầu rơi long lóc giữa chợ.
 
            Các bậc chính nhân quân tử xưa nay, thấu hiểu cái sự đời “ được làm vua, thua là giặc”, nên đã chọn cho mình một lối sống khác đời, xem nhẹ lợi danh phù phiếm, dấn thân vào con đường an dân, cưú nước, bởi “ nhân sinh tự cổ thuỳ vô tử” nên làm trai, làm người phải “ lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”. Ðây cũng là một quan niệm sống của thanh niên nam nữ VN thời tao loạn, lúc quốc gia nguy biến nhất là trong giai đoạn 1955-1975, cọng sản quốc tế quyết tâm nhuộm đỏ toàn cõi Lạc Hồng.
 
            Noi theo chí cả hùng anh trong dòng sử Việt, một số tướng lãnh và các chiến sĩ anh hùng như các tướng Phạm văn Phú, Lê Nguyên Vỹ, Trần văn Hai, Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng.. không để sa cơ vào tay giặc, đã quyên sinh làm rạng danh Người Việt, Nước Việt. Một số không nhỏ may mắn di tản được ra ngoại quốc. Phần lớn QLVNCH còn lại, hiểu thấu những quy luật chính trị trong Sử Việt, đã chấp nhận sống tạm để trả thù. Mấy chục năm qua trong cái thiên đường xã nghĩa đói rách lầm than, dân bình thường còn không đủ cơm ăn áo mặc, người còn hãm hại người để tranh sống thì trong cái địa ngục trần gian, nơi mà : “ kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay,kêu ông giám thị.. thì ông giám thị ngủ say..”, khiến ta phải nghiêng mình ngưỡng mộ trước những mảnh gương tiết nghĩa chói rang trong chốn ngục tù.
 
            Mấy chục năm qua đã có không biết bao nhiêu anh hùng VNCH bỏ thây trên đất Bắc, số còn lại rốt cục cũng trở lại được Nam phương và tiếp tục cuộc sống không nhà không nước khắp chân trời góc bể. Ngoại trừ một số không đáng kể, đếm được trên mười đầu ngón tay, tuy nay vẫn sống nhưng họ bị tập thể xem như đã chết hẳn tại ngục tù cọng sản, vì hèn nhát, ham sống sợ chết, bán đứng đồng đội cho giặc Hồ. Còn tuyệt đại anh hùng QLVNCH xứng đáng để chúng ta vinh danh.
 
             Hồ sĩ Khuê trong tác phẩm “ HCM,NDD và MTGP” cũng viết :” dân miền Nam đã nói đến tướng tự thất thủ.. Họ sống vì nước chết vì nước như tướng Nguyễn khoa Nam.. Thua thì chấp nhận số phận đầy đoạ như tướng Lê Minh Ðảo, họ không chạy hạy đi đâu ( trang 399, dòng 8-12). Nhưng có lẽ thắm thiết và có ý nghĩa nhất là bài thơ “ Những cột trụ chống giữ Phương Nam “ đăng trong KBC 14, của nhà văn Quân Ðội nổi tiếng cũng là Ðại Uý Nhảy Dù/QLVNCH Phan Nhật Nam,một người tù kiệt xuất , đã viết tặng 4 vị Tướng lãnh VNCH bi tù lâu nhất : Mười bảy Năm “.Ðó là các tướng Ðổ kế Giai , Lê văn Thân, Trần Bá Di và Thiếu Tướng Lê Minh Ðảo.
 
            Trong 4 vị trên, tướng Ðảo là tư lệnh SD18BB cũng là Tư Lệnh chiến trường Xuân Lộc vào tháng 4/1975, đã cùng với quân dân Miền Nam, tạo một chiến thắng lừng lẫy trong dòng sử Việt, qua cuộc chiến chống xâm lăng cọng sản.
 
1-Thiếu Tướng Lê Minh Đảo và SĐ18BB:
 
            Sau khi hiệp định Ba Lê được ký kết vào tháng 1-1973, cũng là lúc VNCH coi như đã bước vào tử lộ vì bộ đội Hà Nội được Mỹ cho phép công khai ở lại Miền Nam. Ba mươi năm chinh chiến, tất cả gian khổ hiểm nguy đều vượt qua được , không ngờ phút cuối lại bị sụp đổ oan nghiệt trong thời gian ngắn ngủi 55 ngày. Thảm trạng trên chỉ là kết cuộc tất yếu của một quân lực luôn luôn trực diện với thù trong giặc ngoài. Tại chiến trường, lợi dụng cái vô duyên bất xứng của đám “ bốn bên bốn bè” và tai ngơ mắt nhắm của Hoa Kỳ nên Hà Nội ngang nhiên tha hồ chuyển quân, vũ khí qua đường bộ dường biển, để tấn công QLVNCH trên khắp bốn vùng chiến thuật, dành dân, chiếm đất và khủng bố dân lành.
 
            Tại hậu phương an bình, người dân thờ ơ đứng bên lề cuộc chiến, coi cái sự ngăn chận chống VC là chuyện của Lính. Tệ hơn là lúc đất nước sắp mất vào tay giặc thù,lại có một ít trí thức miền Nam quen hoang tưởng, sống no cơm ấm cật, bị bọn thân cộng VC nằm vùng như Sơn Nam, Vũ Hạnh, Kiên Giang Hà Huy Hà, Phong Ðạm.. trên các báo đảng Tin Ðiển, Tia Sáng, Thần Chung,Ðối Diện.. dựa vào Luật Uỷ Quyền của Quốc Hội, cho phép TT.Nguyễn văn Thiệu được quyết định cơ mật quốc gia trong thời chiến cũng như sắc lệnh 007/SLU/TT về báo chí, để xuí giục các ký giả xuống đường vào ngày 10-10-1974 tại Sài Gòn, đòi tự do, quyền lợi như các nước Aạu Mỹ tiền tiến và đang sống hoà bình. Nhưng nhức nhối nhất vẫn là viện trợ Mỹ, lúc đó đang trở thành chiếc thòng lọng siết cổ VNCH. Trên trường quốc té, bọn nhà báo da trắng bất lương, vô liêm sỉ nhất là báo chí truyền thông Hoa kỳ như Morley Saper, David Halbertan, Water Cronkite.. loan tin bừa bãi, uốn cong ngòi bút , a dua xu thời, thân cộng, kết bè với cái gọi là thành phần thứ ba, hầu hết trốn quân dịch hay thuộc thành phần trí thức mạt vận, phá nát hậu phương miền Nam.
 
            Trong suốt chiều dài lịch sử Hồng Lạc, chưa bao giờ người Việt phải đau xót về cái thân phận nhược tiểu của dân tộc mình. Tại miền bắc, VC chỉ là một tên đánh thuê cho khối XHCN, trong lúc đó miền nam cũng thảm thê không kém. Chính nghĩa dân tộc đã bi Hoa Kỳ đánh lạc hướng, để có lý do coi VNCH như một thuộc địa. Bởi vậy người Mỹ đã độc đoán , tự mình quyết định vận mệnh của nước khác, theo chính sách chỉ có lợi cho Mỹ mà thôi. Dùng quân viện để hù dọa và trói tay QLVNCH, cuối cùng thì bán đứng cho VC để đổi lấy thị trường Trung Cộng, vừa làm giàu vừa có đồng minh tiêu diệt Liên Xô. Ngày 25/5/1974, Hạ viện Hoa Kỳ bác bỏ ngân sách quân viện VNCH tài khóa 1975 dự định là 1 tỷ, 400 triệu đô la. Số tiền này sau đó được biểu quyết , có hiệu lực sau ngày 1/7/1974, chỉ còn 700 triệu đô la,trong số này có 300 triệu trả lương cho người Mỹ đang phục vũ tại VN. Ngoài ra cũng hủy bỏ lời giao kết 1 đổi 1, trong việc thay thế quân trang dụng cho QLVNCH, trong lúc đó gia xăng dầu lại tăng, nên cuối cùng quân viện của miền nam từ 1 tỷ 700 triệu đô, kể từ tháng 7-1974 chỉ còn 300 triệu.
 
            Ngày 9-8-1974, Tổng Thống Nixon từ chức vì vụ Watergate, kéo theo xuống mồ những giao kết với Tổng Thống Thiệu. Ford lên thế chức nhưng không có uy tín vì không phải là tổng thống dân cử, nên cũng đành khoanh tay bất lực , đứng nhìn cái quốc hội do bon dân cử đảng dân chủ thân cộng, tác quái giết chết VNCH. Ngày 18-12-1974, Hà Nội nhận quân viện của Liên Xô, bắt đầu tổng tấn cống chiếm miền Nam theo lệnh quan thầy. Cũng từ đó, máu bắt đầu chảy khắp chiến trường, mở màn Phước Long thất thủ ngày 2-1-1975, kế tiếp Ban Mê Thuột ngày 10-3-1975, dẫn tới hai cuộc lui quân của QD2 và QD1 trong những ngày đầu tháng 4/1975, kéo theo sự sụp đổ toàn diện của Vùng 1 và 2 chiến thuật, mà tỉnh cuối cùng thất thủ là Phan Thiết vào ngày 19-4-1975.
 
            Nhưng tất cả các lộ quân của VC đã bị chận đứng và đánh tan tành tại mặt trận Long Khánh và trong thị xã Xuân Lộc, từ ngày 9-4-1975 bởi Sư đoàn 18BB và các đơn vị tăng phái , do Thiếu Tướng Lê Minh Ðảo chỉ huy.
 
            Theo tài liệu từ Chiến Sử QLVNCH của Phạm Phong Dinh , Chiến Tranh VN toàn tập của Nguyễn Ðức Phương , cũng như nhiều sách báo khác, thì ông Lê Minh Ðảo sinh năm 1933 tại Sài Gòn, khóa 10 trường VB/QGDL. Trong cuộc đồi binh nghiệp, ông đã giữ nhiều chức vụ quan trọng như Huấn luyện viên, Trung tâm trường hành quân QD4,Tỉnh Trưởng Long An, Chương Thiện, Ðịnh Tường. Mùa hè đỏ lửa năm 1972, cố vấn trưởng QD2 Vann, đã đề nghi Trung Tướng Ngô Du, chấp thuận cho ông và Ðại Tá Lý tòng Bá giữ chức tư lệnh SD22 và 23 BB nhưng tướng Du chỉ chấp nhận Ðại Tá Bá làm tư lệnh SD23BB thế chuẩn tướng Võ văn Cảnh tuổi tác hơi lón. Riêng SD22BB, Tư lệnh phó lúc đó là Ðại Tá Lê Ðức Ðạt, một sĩ quan kỵ binh trẻ và tài giỏi, nên có thể thay chuẩn tướng Triển tuổi già. Cũng vì vậy, tháng 3-1972, Tổng Thống Thiệu đã cử Ðại Tá Ðảo, giữ chức Tư lệnh SD18BB, kiêm Tư lệnh khu 31 chiến thuật, thuộc Quân khu 3. Ông vinh thăng Chuẩn tướng ngày 1-11-1972 và Thiếu Tướng ngày 23-4-1975, được ân thưởng 48 huy chương đủ loại, trong đó có các huy chương cao quý như Bảo quốc huân chương đệ ngũ đẳng, đệ tứ đảng và đệ tam đẳng cùng nhiều huy chương của chính phủ Hoa Kỳ như Silver star, Bronze star.. Hai cái lon Chuẩn và Thiếu tướng được đổi bằng máu tại An Lộc trời long đất lở năm 1972 và Xuân Lộc địa ngục A Tỳ vào những ngày cuối tháng tư đen máu lệ 1975.
 
            Sư đoàn 18 BB được thành lập từ tháng 10/1965 tai Xuân Lộc, với danh xưng đầu tiên là SD10BB, do tướng Lữ Lan làm tư lệnh với 3 Trung đoàn bộ binh biệt lập là TrD43, 48 và 52, đều là những đơn vị kỳ cựu thiện chiến của QLVNCH, có trước ngày chia đôi đất nước 1954. Năm 1966, SD10BB đổi danh hiệu là SD18BB và trải qua các cấp tư lệnh như tướng Nguyễn văn Mạnh, Ðổ kế Giai, Lâm Quang Thơ cuối cùng là tướng Lê Minh Ðảo. Trước đây, sư đoàn sở dĩ bị xếp cuối sổ phong trần, không phải vì các vị tư lệnh hay quân nhân các cấp không chịu đánh giặc, mà vì hầu như các đơn vị của sư đoàn luôn bị cắt xén, biệt phái hành quân hết tỉnh này đến vùng khác.. khiến quân sĩ mỏi mệt chán nản, vì vậy lúc nào cũng mang ấn tượng , mình là đơn vị bị trừng giới lưu đầy.
 
            Ai đã từng sống trong các đơn vị bị biệt phái mới biết những thiệt thòi. TD 1/43BB được coi như một đơn vị trừng giới, đã bị Khu Chiến Thuật biệt phái khắp vùng , từ Di Linh tới Phan Thiết, Bình Tuy, Long Khánh,Bình Dương, Tây Ninh, Hậu Nghĩa và tháng 5/1965 mới được trở về với mặt trời, khi toàn bộ Trung Ðoàn 43 biệt lập, lúc đó do Thiếu Tá Nguyễn Dương Huy làm Trung ĐoànTrưởng, trách nhiệm Củ Chi và tỉnh Hậu Nghĩa.
 
            Tháng 3-1972, Ðại Tá Ðảo về làm tư lệnh thế tướng Lâm quang Thơ, SD 18 BB lúc đó , thật sự chỉ còn 1 TDBB của TrD48, 1 DD trinh sát của TrD48 và DD18 Trinh sát. Còn Trung Ðoàn 48BB thì biệt phái TK.Bình Tuy, TrD43 biệt Phái Tây Ninh, Hậu Nghĩa, TrD52 đang biệt phái SD5BB trong An Lộc. Thế nhưng nhờ biết vận dụng chiến lược và khai thác khả năng chiến đấu của DPQ-NQ diện địa, SD 18BB trừ, đã bình định xong Long Khánh và Phước Tuy. Tháng 6-1972, SD18BB vào An Lộc thay thế SD5BB của Tướng Lê văn Hưng, rút về Bình Dương dưỡng quân. Nhờ vậy Quân Ðoàn 3 đã trả lại các TrD43,48 và TrD52 cho SD18BB, Trong An Lộc lúc đó , còn có LD5BDQ của Trung Tá Ngô Minh Hồng tăng phái. SD18BB đã cùng LD5BDQ chiếm lại lãnh thổ đã mất, khai thông QL13 như trước.
 
            Cũng kể từ đó, những người lính thần nỏ vùng đất đỏ Xuân Lộc, như cá gặp nước, rồng thấy mây, tung hoành khắp khu 31 chiến thuật, từ Bình Long, Dầu Tiếng, Bời Lời,Hố Bò,Tây Ninh, Ðức Huệ, cho tới Ðất Ðỏ, Mây Tào, Võ Xu, Ðịnh Quán, gót chân người lính 18BB, vừa súng, vừa thơ, tay đàn, tay kiếm, ngang dọc một trời, mang lại an bình và niềm vui cho cả vùng chiến thuật.
 
“ Ðêm nay Xuân Lộc vầng trăng khuyết,
như một vành trăng trắng đất trời
chân theo quân rút hồn ta ở
nghe nước La Ngà cuồn cuộn trôi..”
(Nguyễn Phúc Sông Hương,TrgD48/SD18BB),
 
. Danh hiệu 18 đã được hồi phục, gắn liền cùng tên tuổi những sĩ quan tài danh trẻ tuổi của QLVNCH từ Trung đoàn, tiểu đoàn, thiết giáp, pháo binh.. cũng như tên tuổi Chuẩn tướng tư lệnh Lê Minh Ðảo.
 
            Tại mặt trận Xuân Lộc, nhờ tinh thần quyết chiến của quân nhân các cấp, lại được chuẩn bị chu đáo chờ giặc. Tất cả gia đình binh sĩ kể cả bệnh viện đều được di chuyển về Biên Hòa, nên không làm vướng bận tinh thần chiến đấu của binh sĩ. Về chiến lược, trước khi cuộc chiến xảy ra, quân ta đã chiếm lĩnh những cao điểm do giặc đóng từ trước, đem pháo binh bố trí tại các điểm cao và quan trong, bí mật tránh phản pháo. Trong thành phố Xuân Lộc, chỉ có DD18 trinh sát và TD1 và 3/43 phòng thủ trong các công sự chắc chắn, kiên cố. Còn lại các đơn vị hùng hậu như Thiết Ðoàn 5 của Trung Tá Nô và Trung Ðoàn 48 của Trung Tá Công thì nằm ở ngoài, nội ngoại đồng loạt tấn cộng địch khi chúng lọt vòng vây, nên đã giữ được phòng tuyến trong những ngày đầu, trước khi Lữ Ðoàn Dù tăng phái.
 
             Ngoài ra SD3KQ ở Biên Hoà đã hợp đồng với pháo binh , oanh kích, xạ kích vào các vị trí giặc chính xác như trên xa bàn, khiến VC không biết đâu mà mò. Chiến đoàn 52 của Ðại Tá Ngô Kỳ Dũng vì phải trải dài vị trí chiến đấu từ Túc Trưng về tới Ngã Ba Dầu Giây, lại gặp toàn là đồng bằng và phải đối chọi với một lực lượng gáp 10 lần, nhưng ta đã giữ vững được vị trí từ ngày 10-15/4/1975, nhất là tại Ðồi Móng Ngựa. Cuối Cùng Chiến Ðoàn 52, tuy bị hao hụt quân số nhưng cũng rút được về Biên Hoà. Kết quả sau nhiều ngày tử chiến, từ 8 đến 20-4, SD18BB,Lữ Ðoàn 1Dù của Ðại Tá Nguyễn văn Ðỉnh,, BDQ,LLDB,Pháo Binh,DPQ-NQ, SD3,4KQ.. đã giữ vững được Xuân Lộc-Long Khánh,chận đứng cuộc tiến quân của Bắc Việt từ cao nguyên đổ xuống và miền Trung vào, hơn 8000 bộ đội bỏ xác tại chỗ, 37 chiến xa T54 bị phá huỷ bởi các loại bom CBỤ55 và 4 trái tiểu nguyên tử “ Daisy cutter” nhưng trên hết là dạy cho quân xâm lăng một bài học để đời trong dòng chiến sử Việt.
 
             Sau ngày 20-4-1975, Long Khánh không còn là vị trí chiến lược, vì các Lộ quân Bắc Việt không thể đương đầu nổi với các cánh quân tại đây cũng như bức tường thép của Lực Lưọng 3 Xung Kích cuả Chuẩn tướng Trần quang Khôi và Trung Ðoàn 8/SD5BB, nên Lê Duẩn đã ra lịnh , tìm đường khác về Sài Gòn. Vì vậy QD3 ra lệnh rút quân về bảo vệ Biên Hòa. Trong những ngày cuối cùng của trận chiến, ta có hai cuộc lui quân thành công, một do TK/Bình Thuận rút bằng bằng đường biển tại bến tàu Kim Hải sáng 19-4-1975 về Vũng Tàu.
 
             Cuộc rút quân thứ hai của SD18BB và các Dơn vị tăng phái Xuân Lộc cũng như TK.Long Khánh do Tướng Lê Minh Ðảo chỉ huy , trên Lien tỉnh lộ 2 , Tân Phong-Bà Rịa vào đêm 20-4-1975. Nhờ có tổ chức, có tư lệnh chiến trường là tướng Lê Minh Ðảo cùng đi bộ với binh sĩ, nên cánh quân của Ðại Tá Hứa Yến Lến,TMT/SD18 đả bảo vệ được nguyên vẹn cơ giới, kể cả hai khẩu đại bác 175 gắn trên xe xích. Cuộc lui quân an toàn ngoài sự thiệt hại nhỏ của cánh quân Dù và TK/LK bị phục kích. Ðại Tá Tỉnh trưởng Phạm văn Phúc bị bắt và chịu cảnh tù tội đọa đày tận ngoài bắc suốt 13 năm. Trong cuộc lui quân, TD2/43 của Thiếu Tá Chế vì  đóng quân trên Núi Thị, nên giờ chót phải thay đổi lộ trình.. nhưng cuối cùng cũng tự hành quân rút được về Long Thành, sau ba ngày chiến đấu trong biển giặc.
 
            Tóm lại cuộc chiến thắng tại Xuân Lộc đã cho thế giới biết rõ là quân dân miền Nam rất muốn chiến đấu để chiến thắng giặc Cộng xâm lăng, nhưng họ đã nhiều lần phải bỏ lỡ cơ hội chiến thắng, bởi đồng minh Hoa Kỳ và chính đồng bào mình tìm đủ mọi cách ngăn cản, phá hoại làm hỏng lý tưởng và cuộc chiến thắng sau cùng. Theo ký giả chiến trường Nguyễn Tuyến, làm việc tại Ðài phát thanh Sài Gòn, người đã nhảy vào thị xã Xuân Lộc đang trong cơn bão lửa, theo sát DD18 trinh sát, sau đó cùng với cánh quân dù suốt đọan đường lui quân từ Tân Phong về Bà Rịa, đã trực tiếp phỏng vấn Tướng Ðảo khi ông ngồi nghĩ tại cánh rừng cao su , viết rằng :” ông Tướng rất tự tin, không hề giận dữ hay tỏ vẻ sợ hãi khi điều quân.”.
 
            Rồi ngày Quốc hận đã tới, bấy giờ ngoài Trung Ðoàn 43BB vẫn cón ngăn cố thủ tại Trảng Bom, tất cả Sư Ðoàn đều đóng quanh quẩn gần Long Bình. Chiều 29-4-1975, BTL Sư đoàn 18 mất liên lạc với BTL/QD3 làm xao động các cấp chỉ huy nhưng Thiếu Tướng Ðảo vẫn còn bình tĩnh phối trí các đơn vị dưới quyến, cho tới lúc đó vẫn chưa có ai bỏ ngũ. Trung Ðoàn 43 vẫn giữ Trảng Bom, TrD52 giữ Tam Hiệp và Tân Mai, TrD48 cùng BCH giữ Tổng kho Long Bình và các yếu điểm lân cận trong đêm. Lúc này Tướng Ðảo có trực thăng và đầy đủ phương tiện. Quan lớn quan nhỏ kể cả linh tráng cũng có phương tiện và điều kiện, nếu có ý định chạy, vì căn cứ Hải Quân Cát Lái  rất gần, đường bộ đường thủy còn thông.
 
            Nhưng tất cả không ai có ý định chạy, kể cả những lúc mạng sống mỏng manh trong biển máu An Lộc, Xuân Lộc. 8 giờ tối cùng đêm, Tướng Ðảo nhận điện thoại của Trung Tướng Vĩnh Lộc, lúc đó Q.Tổng TMT/QLVNCH của Dương văn Minh, với lệnh đem toàn bộ SD18BB,phòng thủ bên này sông Ðồng Nai (mé Sài Gòn) và căn dặn phải giữ vững vị trí trong vòng 3 ngày, để chờ phép lạ đưa chim bồ câu trắng tới ban hòa bình trong biển lửa. Do lệnh trên, Tướng Ðảo đã bố trí Pháo Binh SD tại Nghĩa Trang Biên Hòa cho tiện yểm trợ Biên Hòa lẫn Long Bình đồng thời, ngay trong đêm ra lệnh cho TD18 Tiếp Vận cùng các Ðơn Vị Yểm Trợ di chuyển ngay về Biệt Khu Thủ Ðô,để sẵn sàng xuống Vùng 4 Chiến Thuật tiếp tục chiến đấu, nếu Sài Gòn thất thủ. Lúc đó trong thâm tâm ông cùng các cấp chỉ huy SD đều tin tưởng V4CT có các SD7,9,21, Thiết Kỵ, BDQ,Pháo Binh và nhất là các Liên Ðoàn DPQ, các Liên Ðội NQ thiện chiến dũng cảm, nồng nàn yêu nước, giống như các cấp tướng lãnh Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng, Trần văn Hai.. thì QLVNCH có thể cố thủ cầm cự vài tháng chờ quân viện.
 
            Sáng ngày 30-4-1975, SD18BB chuyển quân nhưng không thể giật sập cầu xa lộ. Gân trưa, khi đoàn quân tới Cầu Sơn, thì dài phát thanh qua giọng Nguyễn hữu Hanh kêu gọi QLVNCH, tuân hành lệnh của Tổng Thống, Tổng Tư Lệnh buông súng đầu hàng VC. Tin trên khiến cho lính tráng khóc lóc, nhiều người đập gãy súng hay bắn điên cuồng vào VC, khiến nhiều kẻ thương vong. Lúc bấy giờ theo ông còn 1 Trung Ðội nhưng Tướng Ðảo cho mọi người tan hàng, riêng ông về nhà của Mẹ thay đồ rồi trốn xuống V4, nhưng tại đây đại cuộc đã định khi Dương văn Minh đầu hàng giặc. Các Tướng Nam, Hưng, Hai vì thi hành kỷ luật quân đội đã tự sát làm rạng danh kỷ cương của một quân đội nhân bản, vì tổ quốc, danh dự, trách nhiệm. Ông trở lại Sài Gòn ngày 9-5-1975, ra trình diện và lãnh án mười bảy năm tù.
 
2-Ngày Quốc Hận 30-4-1975.:
 
            Giờ cuối cùng bổng tới như trời sập nhưng vẫn còn một số lớn đơn vị Dù, TQLC,BDQ,LLDB.. bất tuân lệnh của Dương văn Minh, chận đánh VC khắp các ngả đường dẫn tới Dinh Ðộc Lập, nơi Tổng Thống và Chính Phủ hai ngày đang chờ đầu hàng. Theo Nguyễn khắc Ngữ trong NGCCCVNCH, nơi trang 385, ghi lại những cái hèn của đám xôi thịt , trước bọn cán binh vào ngày 2-5-1975 như sau :” Minh nói là công dân một nước VN, đất nước được GIẢI PHÓNG, tôi rất vui mừng. Huyền nói tôi vui mừng khi thấy DÂN TỘC được giải phóng. Riêng tên Nguyễn văn Hảo, kẻ đem 18 tấn vàng của Ngân Hàng QGVN dâng cho Lê Duẩn, Lê Ðức Thọ, nói tôi nghỉ đây là một ngày LICH SỬ, Hảo hiện ở TX, Hoa Kỳ..
 
            ” Sài Gòn đã chết lúc 12 giờ 30, dân chúng hờ hững nhìn chủ mới và những con khỉ người sút chuồng , quàng khăn đỏ, tay cầm cờ máu, võ trang súng đạn lượm được của lính quăng khắp đường, cỡi xe Jeep, la ó muá rối khắp thành phố. Ðồng lúc có 125 nhà báo Tây Phương cũng chen lấn đi xem Bộ Ðội Giải Phóng Miền Nam, mà bấy lâu nay họ hết lòng ca tụng , chỉ vì có thành kiến với QLVNCH, nhờ vậy phe ta mới té ngửa ra khi xác nhận tất cả đều là BỘ ÐỘi BẮC VIỆT. Trên tờ Los Angles times, ký giả Norman Pohrets nói Nam VN mất không do bất mãn nội bộ mà là sự xâm lăng của Bắc Việt. Một nữ ký giả Pháp Brigitte Friang mai mỉa rằng trưa 30-4-1975, xe tăng cọng sản vào Sài Gòn, thành phố đã chết, chỉ có lũ con nít và 125 nhà báo.
 
            Giặc cướp gọi ta là ngụy thì có chi là lạ nhưng nỗi đau nhức nhối trong đời trai kiếp lính của những thanh niên thời đại, là bị Dương văn Minh cùng đám phản tặc VNCH bán đứng để chúng đổi chút hư danh. Cuối cùng còn nước thì còn tất cả, mất vào tay cọng sản rồi ai cũng trở thành cánh lục bình trôi giạt muôn phương.. cũng may tuyệt đại dân chúng miền Nam sau giấc trầm kha máu lệ, đã nhận diện rõ những bộ mắt khả ái trong chốn tam quân và gọi đích danh Hà Nội mới chính là những tên lính tiền phong đánh thuê cho Nga,Tàu, Xã Hội Chủ Nghĩa.
 
            Ba mươi tám năm qua, người Việt thông thái có biết có không, có đi lính hay suốt đời mang áo cạo đầu trốn lính, đã thi nhau múa bút viết hồi ký và lịch sử chiến tranh VN dựa vào núi tài liệu trong các thư viện mà đa số là của ngoại quốc và VC. Thời chiến VNCH làm gì có nhà văn nhà báo, nhà trí thức viết những dòng khen lính nhưng chuyện Tướng Nguyễn Ngọc Loan can đảm phi thường, đã bắn chết tên Bảy Lốp tại ngã ba vườn Lài. Ðây là một tên VC khát máu và ác ôn nhất trong trận Mậu Thân tại Sài Gòn. Chuyện bắn VC giết hại dân lành trên bị tên ký giả Eddie Adams chụp hình và phóng ảnh khắp thế giới. Thế là báo ta, báo giặc hùa với hệ thống truyền thông thân cộng và đám phản chiến Hoa Kỳ làm lớn chuyện mà vô duyên nhất là hai tên dân biểu đảng dân chủ Mỹ lúc đó là mụ Elizabeth Holtzman và chàng Harold Sawyer nộp đơn kiện giùm Bảy Lốp và đòi Hoa Kỳ trục xuất Tướng Loan năm1976 nhưng vô hiệu.
 
            Cũng may trong cái núi rác sách báo này , tìm mãi chẳng thấy một trang nào viết về VNCH bán Cam Ranh hay đất đai cho Mỹ, cũng chẳng có ai nói các tướng lãnh VNCH bị tù ngoài Bắc, đầu hàng hay làm nhục quân đội vì sợ chết, sợ đói hay hám danh bị dụ dỗ. Những nhà viết sử chỉ mai mỉa cái đám Từ Hải tân thời ngơ ngơ ngáo ngáo,ông ông con con trước Nam Long, Công Trang, Bùi Tín và cái đám bộ đội mén thuộc lữ đoàn thiết giáp 203 Bắc Việt là Bùi văn Tùng, làm mất hết thể thống của con người đã một thời làm trùm cả nước. Tất cả cũng là ý trời, Sài Gòn tự thất thủ nên quần chúng không tổng khởi nghĩa, bởi vậy quân Hồ không còn lý do gì để tàn sát và tắm máu miền Nam như đệ tử ruột của Hồ Chí Minh là Polpot đã làm tại xứ chùa Tháp.
 
            Hơn nửa theo dự đoán của văn hào Nga lưu vong Soljenitsyne, nếu ra tay khủng bố trắng trợn, chưa chắc tập thể QLVNCH chịu bó tay chờ chết, nên đảng ta bèn giã ơn nhân đạo, chỉ TẬP TRUNG HỌC TẬP CẢI TẠO rồi về. Biết trước sự tàn ác của bọn thắng trận chiếm đóng qua dòng Việt sử , nên người miền Nam nô lệ, giả bộ vồn vã miễn cưỡng giao tiếp vơí giặc bắc, nhận chúng là đồng bào, cũng như thái độ giả ngộ hăng say ghi danh học tập của quân công cán cảnh. Tất cả chỉ vì thời thế phải thế thời, nên ai cũng nén nhục giữ mạng, chờ ngày theo gót Hưng Ðạo, Lê Lợi, Quang Trung .. đánh đuổi giặc Hồ quang phục đất nước.
 
             Nay thì cả nước VN chẳng riêng gì lính,trừ ai may mắn chạy kịp, đều ít nhiều nếm mùi cải tạo ,tẩy não, nhồi sọ con người. Nói chung mục đích của cọng sản Hà Nội bắt VNCH học tập là để hăm dọa trấn áp người dân bình thường, hạ nhục trả thù người lính. Học tập quần chúng khác cải tạo trí thức, cho nên cùng là cải tạo, tướng lãnh khác cấp tá, uý.. Bởi vậy đừng lấy ta suy bụng người, vì trong cái thiên đường xã nghĩa và chốn bụi hồng , thấy vậy mà không phải vậy, cay đắng và tủi nhục hằng hằng bao chục năm chưa đủ sao hỡi trời ? Hơn nữa với bản chất bạo ngược, nói láo và bêu xấu những thần tượng của VNCH đã và đang được quần chúng trong ngoài nước kính trọng, thì cái chuyện vu vơ chê ghét nay còn mấy ai tin, sau khi đã biết qua những hình ảnh khủng khiếp của tù nhân khi đọc Goulas mà văn hào Soljenitsyne diễn tả.
 
            Máu bắt đầu đổ lại từ những ngày hoan lạc, hoà bình tháng 5-1975,không biết Dương văn Minh có trình diện VC hay không nhưng tại trụ sở Hạ Nghị Viện đường Tư Do, Lý Quý Chung qua cái gọi là Tổng Trưởng thông tin 2 ngày đến trình diện đầu tiên. Sáng đó y mặc đồ lớn có mang súng lục và đã để lộ bộ mặt vô liêm sỉ cùng tận khi bị tên VC trong cái Uy Ban quân quản Sài Gòn chất vấn, sợ đến nỗi phải vấp té trên sàn nhà trước đông đủ các phóng viên ngoại quốc (NNCCVNCH của Nguyễn khắc Ngữ, trang 386).
 
            Riêng tướng lãnh và cấp Tá VNCH ngày 8-5-1975 trình diện tại Viện Dự Bị Ðại Học Sài Gòn số 91 Trần Hoàng Quân. Ngoại trừ tướng Nguyễn văn Vỹ bị bệnh nặng, tất cả bị giữ lại để học tập đợt 1 tại Ðại Học Xá Minh Mạng, Chợ Lớn. Sau đó 27 tướng ra trình diện và tướng Lý Tòng Bá bị bắt tại Củ Chi được giam chung tại TTHL Quang Trung. Cũng tại đây còn có đông đảo sĩ quan các cấp. Rồi thì các tướng được đưa ra Bắc bằng máy bay , các cấp còn lại đi tàu thủy,xe lửa nhưng dù đi bằng phương tiện gì, thì cũng gặp nhau tại các tầng địa ngục trần gian ở thượng du Bắc Việt : Yên Bái,Lào Cai, Hà Giang, Hà Tây, Nam Hà,Thanh Nghệ.
 
            Những người quen sống ngoài đời nên chưa biết những gì thật sự có trong nhà tù, nhất là nhà tù cọng sản. Ðây là một xã hội thu hẹp,chung quanh là rào gai mìn bẩy, họng súng và cái tâm địa lang sói của bọn cai tù. Ðây cũng là một trường học để chung quanh lột trần muôn mặt, hoặc tự ta nhưng phần lớn đều do cọng sản gài đặt. May mắn thay trong cái thế giới ti tiện, bẩn thỉu, ngoài một số ít không chịu nổi đã chết vì cúi đầu. Tuyệt đại tù nhân VNCH đã ưỡn ngực bước ra địa ngục, họ không hề bị cải tạo, tẩy não nhưng họ học được trong chốn lao tù sự chịu đựng để coi thương tủi nhục, cay đắng và tình thường đồng đội đồng bào.
 
            Ðâu có ai ngu để ở tù trừ khi vạn bất đắc dĩ. Bởi thế tù ngục không bao giờ là nơi để khoe thành tích rồi vu cáo cho kẻ khác là thua mình, là đầu hàng giặc trong khi mình chưa chắc có ở tù hay không. Các vị tướng lãnh VNCH trong đó có tướng Lê Minh Ðảo và gần hết quân công các cấp VNCH đã làm hết nhiệm vụ đời trai, nghiệp lính. Họ là trí thức, sĩ phu, là anh hùng trong lòng dân tộc đáng kính trọng và thương quý, cho nên ta cũng đừng đòi hỏi gì hơn, bởi ho đã làm hết sức mình rồi.
 
            Thật thắm thía biết bao qua lời tâm tình của tướng Lê Minh Ðảo tại Nam CA, trong lần hội ngộ đầu tiên với các quân nhân củ của SD18BB sau cuộc bể dâu. Ông nói nếu có kiếp sau, chỉ xin được tiếp tục làm người lính VNCH “.-/
-
 
TÀI LIỆU THAM KHẢO :
-Những ngày cuối cùng của VNCH-Nguyễn khắc Ngữ
-25 năm khói lửa-Lý Tòng Bá
-Hồ Chí Minh, Ngô Ðình Diệm-Hồ Sĩ Khuê
-Lê Minh Ðảo-Nguyễn Tuyên
-Lê Minh Ðảo-KBC Hải Ngoại
-VN qua lăng kính 24 nhan vật-Nguyễn vạn Hùng
-Chiến Tranh VN toàn tập-Nguyễn Ðức Phương
-Chiến Sử QLVNCH-Phạm Phong Dinh
-Phỏng vấn cựu Tướng Đảo tháng 6-2010 tại Honolulu (Mường Giang &Cao Khắc Tiếp)
-Lui quân của Nguyễn Hữu Chế
 
Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di
Những ngày Tháng 4-2013
MƯỜNG GIANG