Friday, February 7, 2014

Đầu năm Nguyễn Phú Trọng tỏ sự "KHÔNG HAI LÒNG" với Tập Cận

Cuc Nguyen
To
Today at 9:57 AM



Đầu năm Nguyễn Phú Trọng tỏ sự "KHÔNG HAI LÒNG" với Tập Cận Bình như thế nào?

* Tại sao Lễ kỉ niệm 40 năm Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa 19.1.2014 đã bị dẹp?
* Tập Cận Bình đã nói gì với Nguyễn Phú Trọng qua đường giây nóng 22.1.2014?
* Vì đâu Bắc Kinh đang thực hiện mưu đồ được đằng chân lân đằng đầu?

Âu Dương Thệ (Danlambao) - Ngay vào đầu năm 2014 nhà cầm quyền Bắc Kinh xuyên qua tỉnh Hải Nam đã ra lệnh, các tầu quốc tế đánh cá và thăm dò trên khu vực "đường lưỡi bò" do Bắc Kinh tự đặt phải xin phép và chịu sự kiểm soát của hải quân Trung Quốc.[1] Như vậy là Bắc Kinh muốn cho thế giới biết, họ mặc nhiên đơn phương coi khu vực biển Đông thuộc hải phận của Trung Quốc (TQ) và họ có toàn quyền từ kiểm soát tới chiếm đóng và khai thác tài nguyên. Đây là hành động leo thang mới cực kì ngang ngược của Bắc Kinh không chỉ đối với VN mà cả toàn thế giới. Vì cho tới năm trước, mãi tới giữa năm Bắc Kinh mới chỉ ra lệnh cấm tầu quốc tế vào khu vực hải quân TQ tập trận ở biển Đông, có giới hạn thời gian và không gian.

Thời điểm công bố quyết định cực kì ngang ngược này cũng được Tổng bí thư, Chủ tịch nước và kiêm Chủ tịch Quân ủy Trung ương - tức Tổng tư lệnh quân đội nhân dân TQ - chọn thích hợp và thông báo rộng rãi trước dư luận quốc tế một tuần trước khi Hà Nội cử phái đoàn Trần Duy Hải, Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Quốc gia về biên giới-lãnh thổ Bộ Ngoại giao Việt Nam sang Bắc Kinh tiến hành "vòng tham vấn thứ nhất về cùng khai thác trên biển giữa hai nước Trung-Việt".[2]

Cách xếp đặt thứ tự ưu tiên, trước hết loan tải rộng rãi trên thế giới về quyết định của họ kiểm soát toàn bộ đường lưỡi bò trên biển Đông, sau đó mới đưa tin về cuộc đàm phán song phương giữa Hà Nội-Bắc Kinh về cùng khai thác trên biển, làm cho Hà Nội như cá mắc câu của Bắc Kinh! Vì thế mặc dầu đây là một sự leo thang mới rất ngang ngược của Bắc Kinh nhưng Hà Nội vẫn chỉ phản đối rất yếu ớt và mang tính thông lệ, không những thế Hà Nội cũng không dám rút phái đoàn về nước để tỏ ý chí phản đối. Thái độ khúm núm và ngậm miệng của Hà Nội đã đánh lạc sự theo dõi của dư luận thế giới, vì nghĩ là Hà Nội đã nhìn nhận thẩm quyền của Bắc Kinh trên biển Đông! Cho nên ngoài Hoa Kì và Nhật đã lên tiếng phản đối công khai ngay, nhưng nhiều nước khác đã giữ thái độ im lặng!

Giữa khi Bắc Kinh leo thang xâm phạm chủ quyền thì những người có quyền lực ở Hà Nội có động thái như thế nào?

Ngày 30.12.13 Nguyễn Tấn Dũng đã chủ ý tới thăm Hội Nghiên cứu Lịch sử VN, tại đây ông đã tuyên bố rất nổ và cho biết là, năm 2014 sẽ tổ chức hai kỉ niệm 40 năm cuộc đánh chiếm Hoàng Sa của Trung Quốc (19.1.1974-19.1.2014) và 35 năm Chiến tranh Biên giới phía Bắc (17.2.1979 -17.2.2014). Chính báo chí lề đảng đã tường thuật lời tuyên bố của ông Dũng:

"Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng cho biết, hiện Bộ Ngoại giao đang lên kế hoạch kỷ niệm 40 năm sự kiện (1974) Trung quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam và 35 năm sự kiện tháng 2 năm 1979 - chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc."[3]

Ông Dũng còn cho biết thêm: "Đó cũng là lợi ích của nhân dân. Bộ Chính trị rất quan tâm đến việc kỷ niệm này". Trong dịp này không chỉ khoác áo người yêu nước, Nguyễn Tấn Dũng còn đóng vai một nhà khoa học biết "quí" sự thật, vì thế ông đã nói: "Lịch sử là lịch sử, sự thật là sự thật." [4]

Hai ngày sau trong Thông điệp năm mới 2014 Nguyễn Tấn Dũng còn tự khoe là người bảo vệ "dân chủ". Ông dõng dạc tuyên bố “Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp “song sinh”, theo đó:

"Nhà nước pháp quyền phải thượng tôn pháp luật. Pháp luật phải bảo đảm được công lý và lẽ phải. Mọi hạn chế quyền tự do của công dân phải được xem xét cẩn trọng và chủ yếu nhằm bảo vệ Tổ quốc, bảo đảm an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội và những giá trị văn hóa, lịch sử, đạo đức tốt đẹp của dân tộc. Người dân có quyền làm tất cả những gì pháp luật không cấm và sử dụng pháp luật để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình." [5]

Cách nói làm như đinh đóng cột của ông Dũng khiến một số nhà khoa bảng cũng đã cảm động và cả tin, có người nói "thông điệp cho thấy Thủ tướng muốn đổi mới thật" [6] hay "ngọn gió tốt lành thổi vào năm mới""một tư tưởng hết sức tiến bộ".[7] Nhưng nhiều người có kinh nghiệm và nhận thức chín chắn thì biết rõ, đây chỉ là trò treo đầu dê bán thịt chó đã rất quen thuộc của ông Thủ từ nhiều năm qua. Nguyễn Tấn Dũng biết thừa là, trong lãnh vực đối ngoại thì Thủ tướng chỉ là người thừa hành. Chính điều này đã được Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng - đối thủ chính của Nguyễn Tấn Dũng- nói rất rõ trong Hội nghị Ngoại giao lần thứ 28 ở Hà Nội vào giữa tháng 12.13:

"Kiên định nguyên tắc Đảng lãnh đạo tuyệt đối và thống nhất quản lý hoạt động đối ngoại. Thống nhất quản lý đối ngoại cả về chính trị, kinh tế, văn hóa, quốc phòng, an ninh... là một yêu cầu vừa lâu dài, cơ bản, vừa có tính thời sự cấp bách. Theo tinh thần đó, mọi quyết định và hoạt động đối ngoại, nhất là những vấn đề liên quan đến sự ổn định và phát triển của đất nước, đến độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, an ninh và danh dự quốc gia, đều phải tập trung vào một đầu mối dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Bộ Chính trị và Ban Bí thư." [8]

Tuy biết như vậy nhưng thời gian gần đây trong một số dịp Nguyễn Tấn Dũng vẫn đóng vai một chính khách "yêu nước". Nhưng chẳng qua đây chỉ là mưu đồ củng cố lại quyền lực trước Đại hội 12 sắp tới, tìm cách gây thanh thế để giựt lại địa bàn chính trị đang bị phe Nguyễn Phú Trọng giành từng mảng lớn qua việc một số thân tín đã và sẽ bị xử về tội tham nhũng, phí phạm tài sản công và lạm quyền, như vụ Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng bị lôi ra tòa vào cuối năm 2013 đang làm uy tín của Nguyễn Tấn Dũng lung lay.

Vì thế các bài tường thuật của một số báo chí lề đảng về tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng tại Hội Khoa học Lịch sử VN về việc tổ chức các lễ kỉ niệm 40 năm TQ đánh chiếm Hoàng sa và 35 chiến tranh xâm lược đã được lệnh phải gỡ bỏ ngay. Không những thế ngày 9.1.14 Ban Tuyên giáo Trung ương do Đinh Thế Huynh cầm đầu đã công bố các ngày lễ quan trọng trong năm 2014 sẽ được chế độ tổ chức, trong danh sách các này không có hai ngày kỉ niệm trên, đặc biệt là năm nay là năm tròn đúng ra phải được kỉ niệm long trọng.[9] Cho tới nay "người hùng" Nguyễn Tấn Dũng vẫn im thin thít trước việc các đồng chí cùng ngồi trong Bộ chính trị cố tình phá đám để lộ bộ mặt thực của ông Dũng thích nổ to, nói một đằng làm một nẻo!

Một số sự kiện mới nữa minh chứng thêm về thái độ nói vậy nhưng không phải vậy, không chỉ Nguyễn Tấn Dũng mà cả Nguyễn Phú Trọng, người vẫn thường mở miệng là, "sức mạnh của Đảng là mối liên hệ máu thịt với Nhân dân!" Mặc dầu biết là, những người cầm đầu chế độ toàn trị không dám đứng ra tổ chức lễ kỉ niệm 19.1 vì sợ Bắc Kinh, nhưng để hành xử quyền công dân chính đáng nên sáng 19.1 nhiều phụ nữ, thanh niên và nhân sĩ tụ tập về Vườn hoa Lý Thái Tổ ở Hà Nội làm lễ kỉ niệm 40 năm Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và tưởng niệm các binh sĩ VN đã bị giết hại. Nhưng tại đây đã xảy ra những sự việc mà ngay những người dân bình thường và đảng viên còn biết tự trọng cũng vô cùng uất ức về những hành động ô nhục và hèn hạ của công an nổi và chìm của chế độ toàn trị. Công an đã trá hình làm công nhân dùng máy cưa đá gây tiếng động inh ỏi và bụi bặm, lấy cớ là sửa chữa vườn hoa và công khai tìm mọi cách thô bỉ cản trở những người tham gia. Như vậy là Lễ kỉ niệm của nhân dân đã bị phá, lệnh phá phải từ cấp cao. Vì ngay tại Thủ đô Hà Nội làm sao họ không biết! GS Nguyễn Huệ Chi là một trong những nhân sĩ có mặt trong lễ kỉ niệm đã thuật lại:

"Nhưng tất cả cái khối người đông đảo ùn ùn kéo đến và hăm hở từ xa đều đột nhiên vỡ mộng như tôi, vì ai cũng như ai, bị ách cả lại chừng 20 mét trước tượng đài Lý Thái Tổ. Một tốp thợ đá đang chia nhau ngồi lầm lỳ cưa xẻ những phiến đá lớn nhỏ xung quanh tượng đài (mà chốc sau, khi đã vãn cuộc tôi đi quanh nhìn ngó mới biết các phiến đá họ cưa chỉ là cưa để lấy bụi nên ném vương vãi khắp nơi, hằn sâu lằn ngang lằn dọc như những chú chó đá há miệng cười trong truyện cổ tích, đến là khôi hài). Thì ra đám bụi bốc lên rất cao che mờ cả bức tượng mà vừa đến đầu đường tôi cứ tưởng là khói hương nghi ngút, chính là đám bụi đá do những người thợ đá “hành nghề không đúng lúc” này đây."[10]

GS Chi đã đưa ra nhận xét phản ảnh tâm trạng của nhiều người là, dưới áp lực của bá quyền Bắc Kinh thì ý đảng đã chống lại lòng dân như thế nào và các thủ đoạn cùng tiểu xảo táng tận lương tâm của những người có quyền lực trong việc ngăn chặn người dân làm lễ kỉ niệm:

"Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau: một mưu kế đáng gọi là “kịp thời” nhưng cũng đáng gọi là “cùng kế” của đám bộ máy chức năng, cốt để cản trở buổi lễ mà họ cầm chắc là sẽ rất xúc động - mà sự xúc động của lòng dân thì chính là điều bất lợi với nhà cầm quyền nếu nó được tổ chức trọng thể. " [11] Nhiều người khác tham dự lễ kỉ niệm, trong đó có nhà giáo Phạm Toàn đã chia sẻ với nhận định chính xác của ông Chi: “Cả đêm qua, bộ tham mưu chắc là mất ngủ để nghĩ ra cái mẹo con nít này”[12]

Cũng trong thời gian này lễ kỉ niệm Hoàng Sa ở Đà Nẵng, nơi đặt căn cứ hành chánh (trên giấy) của Hoàng Sa, dự tính có cả đốt nến tưởng niệm các binh sĩ (Việt nam Cộng hòa) đã hi sinh trong khi bảo vệ Hoàng Sa 1.1974. Nhưng vào phút chót ban tổ chức đã phải hủy bỏ việc này. Tuy họ nói là đã tự ý, nhưng ai cũng biết đây cũng là lệnh từ cấp cao! [13]

Những hành động và hình ảnh đau lòng chua chát trên từ phía nhà cầm quyền toàn trị đối xử với những người tham dự lễ kỉ niệm khiến cho những lời hứa long trọng và tuyên bố hùng dũng trong Thông điệp năm mới của Nguyễn Tấn Dũng như "Nhà nước pháp quyền phải thượng tôn pháp luật" "Người dân có quyền làm tất cả những gì pháp luật không cấm và sử dụng pháp luật để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình" mới chỉ vài ngày trước, hay lời ngọt ngào "lòng dân ý đảng là một" của Nguyễn Phú Trọng chỉ là những trò đóng kịch bịp bợm, bong bóng xà phòng. Những gì họ ra lệnh cho công an đối xử hỗn láo trơ trẻn với phụ nữ, thanh niên và nhân sĩ tham dự lễ kỉ niệm ngày 19.1 đã cho thấy, họ đã tự đánh mất lương tâm và lòng tự trọng. Cho nên nhân dân không còn sợ, chỉ coi họ như anh khổng lồ đi bằng đất sét. Ai cũng thấy, chính lệnh của Bắc Kinh khiến bọn "vua tập thể" trong Bộ chính trị ở Hà Nội chỉ biết cúi đầu!

Những khẩu hiệu yêu nước, dân chủ của ông Thủ đã tan nhanh như bong bóng xà phòng. Trong khi ấy ông Tổng cũng tỏ ra không thua kém ông Thủ trong ngôn ngữ thùng rỗng kêu to! Thật vậy, sự thực đau buồn cứ tưởng như đùa này về lòng dân ý đảng đang đi ngược chiều nhau 180 độ trong lập trường đối với Bắc Kinh cũng vẫn được Nguyễn Phú Trọng lồng ép vào một lí luận tam đoạn luận lạ lùng theo cách nói của kẻ cướp cầm dao trong tay. Trong cuộc phỏng vấn của đài Tiếng nói VN vào dịp Tết Giáp Ngọ và kỉ niệm 84 năm thành lập ĐCSVN người cầm đầu chế độ toàn trị đã lập luận:

"Sức mạnh của Đảng là mối liên hệ máu thịt với Nhân dân, cũng như sức mạnh của Nhân dân là bắt nguồn từ sự lãnh đạo của Đảng, dưới sự lãnh đạo của Đảng vì Nhân dân mà không có sự lãnh đạo, không có sự tổ chức lại thì cũng không thể mạnh được. Hai mặt này quan hệ rất biện chứng với nhau. Phải làm sao mà Đảng ngày càng gắn bó mật thiết hơn nữa với Nhân dân." [14]

Nếu theo lời khuyên này, nhân dân ta cứ ngoan ngoãn theo sự lãnh đạo của Nguyễn Phú Trọng là tôn thờ và trung thành với người anh cả phương Bắc thì sẽ không mất biển, không mất đảo, rồi cả chủ quyền và độc lập cũng được vững vàng, cần gì phải kỉ niệm những lễ chỉ gây phật lòng anh cả vĩ đại!

Nhiều giới trong nhân dân và cả những đảng viên tiến bộ ngày càng thấy rõ, tuy cả hai ông Tổng và Thủ dùng cách diễn tả khác nhau để nói ngọt ngào rót vào tai người dân theo cách câu hò "ta với mình tuy hai mà một", nhưng thực ra cả hai người này đều theo đuổi ý đồ riêng tư ích kỉ là quyết giành quyền cho mình và phe cánh trước Đại hội 12 không còn xa, còn số phận của nhân dân và tương lai đất nước ra sao thì họ chẳng thèm đếm xỉa! 

Cho nên bảo rằng phải chọn một trong hai người này thì có khác gì phải chọn giữa hai bệnh dịch hạch và thổ tả!!!

Tại sao Tập Cận Bình đã sử dụng đường giây nóng nói chuyện với Nguyễn Phú Trọng ngày 22.1.2014?

Như đã nói ở phần trên, càng gần ngày 19.1.2014, kỉ niệm 40 năm TQ xâm chiếm Hoàng Sa thì báo chí điện tử độc lập phổ biến hàng loạt các bài tường thuật, phỏng vấn nhiều giới về việc Bắc Kinh đã chuẩn bị và tổ chức dùng lực lượng hải quân hùng hậu ngang ngược đánh chiếm Hoàng Sa vào giữa tháng 1.1974 như thế nào, khi ấy còn nằm trong sự kiểm soát của hải quân Việt Nam Cộng hòa. Ngay cả nhiều báo lề đảng cũng đã nhập cuộc, bất chấp sự đe dọa của Ban Tuyên giáo. Không khí hòa giải dân tộc và bảo vệ độc lập chủ quyền vươn lên đỉnh cao ngay trong những ngày đầu năm 2014 giữa các tầng lớp nhân dân. Một điều chưa từng có từ sau 1975. Các hoạt động này gây khó chịu và lo lắng không chỉ cho những người cầm đầu chế độ CSVN mà còn dồn dập đến tai Tập Cận Bình ở Bắc Kinh qua thông tin của sứ quan TQ ở Hà nội và các ngõ ngách điệp viên nằm vùng mà Bắc Kinh đã gài trong các cấp và các lãnh vực ở Hà Nội. Vì tình hình này trái với tinh thần thỏa hiệp của hai bên khi tái lập bang giao giữa hai nước "khép lại quá khứ, hướng tới tương lai"! Khẩu hiệu này là mệnh lệnh của Bắc Kinh với Hà Nội khi Đỗ Mười lúc ấy là Tổng bí thư cầm đầu phái đoàn VN sang cầu hòa với Bắc Kinh vào đầu tháng 11 năm 1991.[15]

Chính vì thế Tập Cận Bình đã ra lệnh cho Nguyễn Phú Trọng phải ngăn chặn các lễ kỉ niệm, ngưng phổ biến các bài tố TQ xâm chiếm Hoàng Sa 1974. Bắc Kinh coi những hoạt động của nhân dân VN và cả một số báo chí lề đảng liên quan tới dịp kỉ niệm 19.1 là đi quá xa vượt giới hạn mà Bắc Kinh đã cho phép. Vì thế cuộc lễ kỉ niệm của nhân dân ở Hà Nội sáng 19.1 và lễ thắp nến ở Đà Nẵng tưởng nhớ các chiến sĩ đã hi sinh đã bị hủy bỏ, như tường thuật ở trên. 

Sau đó để tưởng thưởng theo cách xoa đầu trẻ con nên Tập Cận Bình đã mở cuộc điện đàm với Nguyễn Phú Trọng qua đường giây nóng cho có vẻ long trọng ngày 22.1.2014. Cách này là để vuốt mặt dư luận cho Nguyễn Phú Trọng và xoa dịu tâm lí tự ti mặc cảm rất mạnh của người cầm đầu chế độ toàn trị ở Hà Nội. Chủ ý này của Tập Cận Bình thể hiện rất rõ trong cuộc điện đàm giữa hai người vào ngày 22.1 và đã được các cơ quan báo chí hai bên phổ biến rộng rãi. Nội dung hoàn toàn không có gì mới, ngoài việc xã giao mừng xuân mới và chúc kỉ niệm 64 năm hai nước thiết lập ngoại giao, Tập Cận Bình chỉ nhắc lại 6 phương cách cũng là mục tiêu trong bang giao và đối xử với nhau.

"Tổng Bí thư Tập Cận Bình đề xuất kiến nghị sáu điểm cho phát triển quan hệ Trung-Việt. Một là duy trì các cuộc đi thăm cấp cao; hai là sâu sắc trao đổi kinh nghiệm quản lý đất nước; ba là tăng cường điều phối tổng thể; bốn là kiến tạo bố cục cùng có lợi và cùng thắng; năm là đặt nền tảng vững chắc trong nhân dân cho phát triển tình hữu nghị Trung-Việt; sáu là kiên trì xử lý thỏa đáng bất đồng qua đàm phán song phương và hiệp thương hữu nghị, giữ gìn sự ổn định của tình hình của khu vực Nam Hải, thúc đẩy quan hệ Trung-Việt phát triển lên phía trước một cách ổn định." [16]

Dù 6 điều trên được gói ghém trong ngôn ngữ ngoại giao, nhưng các điểm 5 và 6 có nội hàm rất rõ ràng là, không để nhân dân và báo chí nói xấu lẫn nhau, đồng thời không được quốc tế hóa mà phải "đàm phán song phương" về những tranh chấp trên biển Đông và phải giữ ổn định ở biển Đông. Trong phát biểu trả lời, Nguyễn Phú Trọng chỉ biết nhất trí với 6 điều của họ Tập:

"Nhất trí về các phương hướng lớn nhằm duy trì và tiếp tục thúc đẩy đà phát triển ổn định, thiết thực và lành mạnh của quan hệ hai nước trong thời gian tới gồm tăng cường trao đổi, tiếp xúc cấp cao, đi sâu trao đổi kinh nghiệm phát triển đất nước, tăng cường điều phối hợp tác thông qua Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương, thúc đẩy và nâng cao hiệu quả các lĩnh vực và cơ chế hợp tác, đẩy mạnh giao lưu nhân dân, nhất là thế hệ trẻ, kiên trì phối hợp duy trì hòa bình, ổn định trên Biển Đông theo đúng các nhận thức và thỏa thuận chung giữa lãnh đạo cấp cao hai nước." [17]

Vấn đề đặt ra ở đây là, những gì Tập Cận Bình lập lại trong cuộc điện đàm 22.1 hoàn toàn không có gì mới và Bắc kinh cũng chẳng thi hành điều nào cả, nhưng tại sao Hà Nội lại vẫn một chiều vâng dạ tuân theo? 

Thật vậy trong cuộc hội đàm riêng ngày 11.10 Hồ Cẩm Đào, khi ấy là Tổng bí thư ĐCS TQ và Chủ tịch TQ, đã nói với tân Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng theo kiểu ra lệnh:

"Tổng Bí thư, Chủ tịch Trung quốc Hồ Cẩm Đào chỉ rõ, trước khi tranh chấp trên biển được giải quyết, không nên áp dụng hành động làm phức tạp hoá và mở rộng tranh chấp, xử lý những vấn đề xuất hiện bằng thái độ bình tĩnh và mang tính xây dựng, không để những vấn đề liên quan ảnh hưởng tới quan hệ hai Đảng và hai Nhà nước Trung Quốc-Việt Nam cũng như hòa bình và ổn định của Nam Hải..." [18]

Lệnh trên của Hồ Cẩm Đào đã hầu như được ghi lại nguyên văn trong Thông báo chung kết thúc chuyến thăm đầu tiên với tư cách tân Tổng bí thư của Nguyễn Phú Trọng ngày 15.10.2011. Nhưng khi kiểm điểm lại tình hình an ninh biển Đông từ đó tới nay thì thỏa thuận là, hai bên "không nên áp dụng hành động làm phức tạp hoá và mở rộng tranh chấp" đã hoàn toàn không được Bắc kinh thi hành. Trái lại từ đó đến nay Bắc Kinh đã tính toán từng bước đưa ra những quyết định đơn phương chỉ có lợi cho họ. Cụ thể như: 

1. Tháng 7. 2012 Bắc Kinh cho lập thành phố Tam Sa trong đó có quần đảo Hoàng Sa, nơi đang có tranh chấp với VN, thành cơ sở hành chánh mới của TQ, nghĩa là mặc nhiên coi Hoàng Sa là lãnh thổ của TQ! 

2. Lập căn cứ quân sự và cho các đơn vị quân đội TQ đóng thường trú ở Hoàng Sa.

3. Mở rộng các cuộc thăm dò và khai thác tài nguyên ngay trong các khu vực còn tranh chấp, đồng thời cho các tầu hải giám TQ xâm nhập hải phận VN ngăn cản các hoạt động của VN ngay trên hải phận VN.

4. Các chiến hạm TQ thường xuyên tuần tra trên khu vực đang có tranh chấp với VN và nhiều nước Đông Nam Á.

5. Cho cả ngàn tầu cá TQ ồ ạt vào biển Đông đánh cá dưới sự hộ tống của hải quân TQ.

6. Trong khi đó nhiều tầu đánh cá và ngư dân VN đã bị các tầu hải quân TQ săn đuổi, cướp bóc, bắn phá tầu và gây thiệt mạng cũng như thương tích.

7. Áp lực với giới cầm đầu CSVN cấm các cuộc biểu tình của nhân dân VN chống chính sách bành trướng của Bắc kinh và ngăn cản các lễ kỉ niệm 19.1 và 17.2

8. Một trong hành động đầu tiên của Tập Cận Bình khi lên làm Tổng bí thư ĐCS TQ là tuyên bố quyết thực hiện "Giấc mơ vĩ đại nhất của Trung quốc" [19], lập lại kỉ nguyên "Thiên triều". Mới nhất là ngay đầu năm nay đã ngang ngược ra lệnh các tầu đánh cá quốc tế muốn đánh cá phải xin phép TQ. Sau khi tự ý lập vùng phòng không ở Hoa Đông đang có tranh chấp với Nhật và Nam Hàn, mới đây Bắc Kinh còn nói úp mở một khả năng tương tự lập vùng phòng không ở biển Đông.[20]

Lí do nào đã khiến Bắc Kinh có thể được đằng chân lân đằng đầu trong sách lược tằm ăn dâu ở biển Đông?

Lí do đầu tiên là VN ngày càng lệ thuộc TQ về kinh tế, thương mại và tài chánh. Chỉ nội 10 tháng đầu năm 2013 nhập siêu của VN với TQ đã lên tới 19,6 tỉ USD.[21] Mỗi năm mức nhập siêu này càng gia tăng chóng mặt. Việc này trái với những thỏa thuận của hai bên từ khi Giang Trạch Dân cam kết với Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh từ đầu thập niên đầu tiên của thế kỉ này. Trong Thông báo chung với Nguyễn Phú Trọng 10.2011 nguyên Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào cũng đã hứa như vậy! Hàng hóa TQ đủ loại tràn ngập VN, thậm chí cả phong bì lì xì vào dịp Tết, đã làm tê liệt thêm kinh tế vốn yếu kém của VN. Không những thế, phần lớn các vật liệu liên quan tới sản xuất quần áo ở VN cũng xuất phát từ TQ. Đây là một trong những nguyên do chính khiến Hoa Kì chưa để VN tham gia Hiệp ước về Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP). Ngoài ra, tổng cục trưởng Tổng cục Địa chất và khoáng sản (Bộ Tài nguyên môi trường) Nguyễn Văn Thuấn vừa cho biết, TQ đang kiểm soát tới 60% khoáng sản ở phía bắc VN xuyên qua các người Việt đứng tên.[22] Điều này phải hiểu là, chỉ có những quan đỏ có máu mặt ở trung ương và địa phương mới dám đứng ra đại diện cho các lái thương Trung Quốc để được chia chác. Báo chí lề đảng còn xác nhận, phần lớn các công trình xây dựng hạ tầng ở VN đã rơi vào tay các công ti TQ, do họ biết cách đút lót cho các quan đỏ CSVN từ trung ương tới địa phương. Chính cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói rằng, một nước mà lệ thuộc kinh tế thì không thể giữ được độc lập và chủ quyền. Tình hình này đang thực sự diễn ra trong bang giao với Bắc Kinh.

Nhưng lí do chính và sâu xa khiến VN ngày càng lệ thuộc mọi mặt vào TQ xuất phát từ tâm lí tự ti mặc cảm và tư duy lạc hậu, sai lầm về thế giới quan "nhược tiểu, nhược quốc" của nhiều người đang nắm quyền lực trong chế độ toàn trị ở VN. 

Nguyễn Phú Trọng từ lâu đã nổi tiếng là người chỉ biết thần phục Bắc Kinh. Thái độ thần phục đã biểu lộ trong câu nói khi ông làm Chủ tịch Quốc hội với tuyên bố "Tình hình biển Đông không có gì mới" [23] để chống lại yêu cầu đưa vấn đề gia tăng căng thẳng trên biển Đông ra thảo luận trong Quốc hội. Bệnh tâm lí tự ti mặc cảm của Nguyễn Phú Trọng càng bộc lộ rõ khi ông lấy làm vinh dự được người cầm trịch ở Bắc Kinh chú ý. Trước những cuộc họp quan trọng của đảng ông đã tự khen về việc Hồ Cẩm Đào khi ấy là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước đã cử đặc phái viên sang mừng Nguyễn Phú Trọng được cử làm Tổng Bí thư (1.2011): 

“Chưa bao giờ ngay sau Đại hội, một số đảng anh em như... Đảng Cộng sản Trung quốc cử đặc phái viên của Tổng bí thư, Chủ tịch nước sang gặp Tổng bí thư ta để trực tiếp chúc mừng thành công của Đại hội”! [24]

Chẳng những thế ngay trước mặt cả hơn ngàn cán bộ trung và cao cấp tại Hội nghị Cán bộ toàn quốc ngày 27.2.2012 khi nói tới các nhà lãnh đạo Bắc Kinh, ông Trọng luôn luôn tỏ vẻ kính trọng, như "BẠN thường nhấn mạnh, không để bị "Tây hóa, tha hóa, thoái hóa!" [25] Một điều bạn bảo, hai điều bạn khuyên, có khác nào như thái độ coi đó như những lời bố dạy bảo! 

Người đứng đầu còn giữ thái độ khúm núm như vậy, coi Bắc Kinh như thiên triều ngày xưa, thì chẳng trách những người dưới quyền cũng quị lụy như vậy. Cụ thể như khi sang Bắc Kinh chuẩn bị cho chuyến thăm TQ của Nguyễn Phú Trọng, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng và phụ trách đối ngoại đã tuyên bố "Một thực tế hiển nhiên là Trung quốc cam kết không lấy đất, lấy biển của Việt Nam" [26]. Còn Tướng Ngô Xuân Lịch, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị, thì hứa với Bắc kinh "Việt Nam không có ý định quốc tế hóa các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông. Vấn đề tranh chấp giữa hai nước thì do hai nước giải quyết." [27] Mới đây nữa là tuyên bố của Đại sứ VN tại TQ Nguyễn Văn Thơ cũng theo chiều hướng tùng phục như vậy. Giữa tháng 12.13 khi về dự Hội nghị Ngoại giao ở Hà nội do Nguyễn Phú Trọng chủ trì, ông Thơ đã trả lời phỏng vấn của báo chí về chính sách ngoại giao của Hà Nội với Bắc Kinh:

"Chính sách nhất quán của Việt Nam là coi trọng phát triển quan hệ hữu nghị, tăng cường hợp tác toàn diện với Trung Quốc. Chúng ta không có hai lòng." [28]

"Không hai lòng" một quan điểm cư xử giữa cá nhân với nhau về phương diện tình cảm. Quan hệ giữa hai nước với nhau đặt trên quyền lợi dựa trên lí trí, hợp tác với nhau vì cùng có lợi. Cho nên ngay cả giữa những nước cùng một ý thức hệ, nhưng nếu một khi quyền lợi bất đồng hoặc chống chọi nhau thì vì quyền lợi của quốc gia mình có quyền lập liên minh mới để ngăn chặn chủ trương bá quyền hay chặn đứng ý đồ thôn tính của đối thủ. Cuối thập niên 60 khi Liên Xô trở thành đối thủ nguy hiểm cho TQ, nên Mao và Chu đã từ bí mật tới công khai quay trục liên minh với Mĩ để chống Liên Xô, và nhờ đó đã được Nixon thỏa hiệp ngầm để Bắc Kinh chiếm Hoàng Sa của VN (Việt Nam Cộng hòa) và để TQ thay Đài Loan giữ ghế Hội viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc, nghiễm nhiên trở thành cường quốc ngang ngửa với Hoa Kì, Liên Xô (cũ)...

Lập trường "không hai lòng" bắt nguồn từ thái độ tâm lí tự ti mặc cảm và tư duy thế giới quan nhược tiểu đối với TQ của Nguyễn Phú Trọng và những người dưới quyền cho thấy những sai lầm và nguy hiểm rất lớn. Lập trường "không hai lòng" xuất phát từ quan niệm chính trị vua-tôi, quân-thần trong một nước "trung thần bất sự nhị quân", làm quan thì không được hai lòng mà phải thờ vua đến chết, và thế giới quan coi TQ như thiên triều còn các lân bang chỉ là chư hầu, không được hai lòng mà phải trung thành với thiên triều, khép mình theo lối "chủ-tớ" như thời Trung cổ!

Nhưng nay thế giới đang bước vào thời đại toàn cầu hóa giữa các nước đều bình đẳng. Chẳng hạn trong Liên minh Âu châu (EU) gồm 28 nước, trong đó có những nước chỉ vài trăm ngàn dân như Lục Xâm Bảo, hay chỉ vài triệu dân như Đan Mạch, Litauen... đều được coi bình đẳng như các nước lớn đông dân như Đức, Anh, Pháp... Hiện nay xét về nhiều mặt như diện tích, dân số và tài nguyên thì VN là một nước lớn trung bình trong khu vực và thế giới. Cho nên thế giới quan ngoại giao của thời Trung cổ áp dụng vào thời điểm toàn cầu hóa hiện nay là trái chiều, trái mùa, hoàn toàn sai lầm và cực kì nguy hiểm!

Nhờ phục hồi nhanh chóng kinh tế nên bỗng chốc TQ như một thanh niên khổng lồ thích trò chơi so bắp thịt. Vì thế Bắc Kinh đang tăng cường quân sự, gây áp lực và đe dọa các nước lân bang để thực hiện "Giấc mơ vĩ đại nhất của Trung quốc." Do đó đường lối ngoại giao cúi đầu theo khẩu hiệu "không hai lòng" mà Nguyễn Phú Trọng đang theo đuổi đã chứng minh hoàn toàn sai lầm và cực kì nguy hiểm, vì nó khuyến khích Bắc Kinh thực hiện nhanh sách lược được đằng chân lân đằng đầu, làm suy yếu VN và cô lập VN với quốc tế.

Sách lược ngoại giao khôn ngoan của VN trong lúc này không phải là muốn gây chiến với TQ, nhưng chính là làm thế nào để những người cầm đầu Bắc Kinh không dám và không thể đe dọa quân sự hay ép chế VN trên biển Đông. Muốn thế VN phải có bạn hữu quốc tế tin cậy, có đồng minh mạnh có cùng quyền lợi. Điều này đòi hỏi VN phải có một chế độ dân chủ đa nguyên được nhân dân tin tưởng và thế giới ủng hộ rộng rãi! Vì siêu cường Hoa Kì, các nước công nghiệp hàng đầu trong EU và Nhật là những xã hội dân chủ đa nguyên. Các quốc gia này không muốn và cũng không thể ủng hộ vô điều kiện chế độ toàn trị ở VN hiện nay không được sự hậu thuẫn của nhân dân!

***

Chế độ toàn trị với ông Tổng và ông Thủ cứ mở miệng ra là tuyên bố "nhân dân làm chủ, đảng làm đầy tớ"; nhưng khi nông dân biểu tình đòi ruộng đất bị đại gia cấu kết với các quan đỏ cướp, khi thanh niên biểu tình chống Bắc Kinh xâm lấn, kỉ niệm 40 năm Hoàng Sa bị xâm chiếm, khi các trí thức và nhân sĩ gởi kiến nghị đòi bỏ Điều 4 trong Hiến pháp giữ độc quyền cho đảng thì đều bị "đầy tớ" đàn áp, đánh đập, bỏ tù, hoặc bị "đầy tớ" kết án là "suy thoái đạo đức"!

Một chế độ toàn trị mà những người cầm đầu chỉ lo tham nhũng và đàn áp dân, nhưng lại cúi đầu trước thiên triều để tỏ lòng trung thành "không hai lòng"

Trong kỉ nguyên toàn cầu hóa các nước liên hệ đa diện mật thiết với nhau, trong thời đại Internet thông tin trở thành khát vọng và vũ khí tinh thần đi thẳng vào từng cá nhân, các ngõ ngách bất chấp các bức tường lửa. Trong bối cảnh và tương quan thế giới thay đổi toàn diện và triệt để như vậy thì chế độ toàn trị, theo mô hình bảo thủ và trái mùa như thời Trung cổ cả trong đối nội lẫn đối ngoại của ông Tổng và ông Thủ như ở VN hiện nay, có thể ví như một người đi lộn đầu, lấy đầu làm chân, lấy chân làm đầu. Chế độ này chắc chắn không còn tương lai!

6.2.2014



___________________________________

Ghi chú

[1] RFI 9.1.14 
[2] Đài Bắc kinh 9.1.14 
[3] FB Nguyễn Hồng Kiên 1.1.14, Diễn đàn Xã hội Dân sự ( DĐXHDC) 1.1.14. Xem thêm cùng người viết: Thông điệp năm mới 2014:Nguyễn Tấn Dũng đóng đúng vai anh "treo đầu dê bán thịt chó"! 
[4] Như trên 
[5] Như trên 
[7] BBC phỏng vấn GS Tương Lai 2.1 về Thông điệp năm mới của Nguyễn Tấn Dũng 
[8] Cộng sản 18.12 
[9] Cộng sản 9.1.14 
[10] Nguyễn Huệ Chi, Một buổi sáng giàu kịch tính tại vườn hoa Lý Thái Tổ, BVN 20.1.14 
[11] Như trên 
[12] Phạm Toàn, Một viên đá bị cắt, những tiếng loa, và mấy cái đầu rỗng, DĐXHDS 20.1.14 
[13] BBC 18.1.14 
[14] Phỏng vấn Nguyễn Phú Trọng Tết Giáp ngọ và kỉ niệm 84 thành lập ĐCSVN, VOV 30.1.14 
[15] Nhân dân 6.11.1991 
[18] Đài Bắc kinh 11.10.2011. Xem thêm cùng người viết: Hai năm làm Tổng bí thư (1.2011 – 1.2013) 
Nguyễn Phú Trọng đang đưa chế độ và đất nước đi về đâu?
[19] Đài Bắc kinh 30.11.12. 
[20] Đài Bắc kinh 2.2.14 
[21] Tuổi trẻ 9.12.13 
[22] Tuổi trẻ 18.1.14 
[23] Lao động 26.8.10 
[24] Cùng tác giả, "Tháng 6. 2011 là cái mốc lịch sử: Đảng đang chống lại nhân dân!" http://www.dcpt.org/thoisu/baithoisu2011/adt306.htm
[25] Nguyễn Phú Trọng, diễn văn tại Hội nghị cán bộ toàn quốc ngày 27.2.12, Cộng sản 27.2.12 
[26] Thông tấn xã VN 30.8.11 
[27] Quân đội nhân dân 16.9.11 
[28] Vietnam Net 16.12.13 

Tuesday, February 4, 2014


Xin chuyển đến Quý Vị, Quý NT và CH....

Để tường và tiện việc thăm viếng, phân ưu, 
cùng tiển đưa người qúa đến nơi an nghĩ cuối cùng...

Trân trọng, 

BMH
Washington, D.C






Thông Báo: Nhà tang đã ưu ái dành riêng một thời gian để những Quý Niên Trưởng, Quý Chiến Hữu Cựu Quân Nhân VNCH đến thăm viếng Anh Cầu, Lúc 5 Giờ Chiều Thứ Năm Ngày 6 Tháng 2 năm 2014.

   CÁO PHÓ
             https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRHU7UtXHLtLF7nwzeyC6Rk87RoeZf7G9W1tjvGOzWj25MoGxOZew
 
Gia đình chúng tôi đau buồn báo tin đến thân bằng quyến thuộc, bạn hữu xa gần

                    Chồng, Cha, Anh, Em, Ông Nội, Ngoại của chúng tôi là:
 
                                    Ông Micae NGUYỄN VĂN CẦU
                                           
1935 - 2014
    Hưởng Thọ 79 tuổi
(Tức Nguyễn Cầu, cựu phóng viên chiến trường Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa,
phóng viên đài truyền hình Vietoday)
Đã được Thiên Chúa gọi về lúc 5:10 phút Sáng ngày 30 tháng 01 năm 2014 tại San Jose, California Hoa Kỳ
                                 Linh cửu hiện quàn tại Darling & Fischer
                       471 E Santa Clara St. San Jose, California 95112 
                                      *****************************
 CHƯƠNG TRÌNH TANG LỄ VÀ THĂM VIẾNG
Thứ Năm, ngày 06 tháng 02 năm 2014
12:00 AM - 2:00 PM Lễ Phát Tang
2:00 PM - 8:30 PM Thăm Viếng
 
Thứ Sáu, ngày 07 tháng 02 năm 2014

10:00 AM - 8:30 PM Thăm Viếng
 
Thứ Bảy, ngày 08 tháng 02 năm 2014

8:00 AM - 11:30 AM Thăm Viếng và Di Quan

12:00 PM Thánh Lễ tại Nhà Thờ Our Lady of Refuge

2165 Lucretia Ave. San Jose, Ca. 95122

và An Táng tại

Los Gatos Memorial Park

2255 Los Gatos -Almalden Rd. San Jose, Ca. 95124
 
                                            TANG GIA ĐỒNG KHẤP BÁO
 
- Bà Quả Phu: Nguyễn Văn Cầu, nhủ danh Huỳnh Thị Xuân Lan

- Trưởng nam: Nguyễn Thanh Lộc, vợ và các con

- Trưởng nữ: Nguyễn Thị Xuân Mai, chồng và con

- Thứ nam: Nguyễn Thanh Lâm, vợ và các con

- Thứ nữ: Nguyễn Thị Xuân Trang và chồng

- Thứ nữ: Nguyễn Thị Xuân Dung, chồng và các con

- Út nam: Nguyễn Thanh Hòa, vợ và các con
 
                          CÁO PHÓ NÀY THAY THẾ THIỆP TANG
                                          
XIN MIỄN VÒNG HOA
 
Với ước nguyện của người quá cố, tất cảsố tiền phúng điếu sẻ được  giúp cho trẻ mồ côi và khuyết tật

Chi Phiếu xin gởi đến: Hội Bác Ái Phanxico

Memo: Nguyễn Cầu

Po Box: 42512 San Francisco, Ca. 94142

Thùng quyên góp để tại Nhà Quàn
 
 
 
 
 
 
 
 
Vài Nét Về Cựu Phóng Viên Chiến Trường: Nguyễn Cầu.

 
Người Lính Không Có Số Quân! (Hình Ở Giữa) Trận Nào Cũng Đánh! 13 Năm Ra Chiến Trường Chiến Đấu Với Địch Bằng…Máy Quay Phim! Vừa giã từ Bạn Bè, Vũ Khí giữa…Mùa Xuân!
 

 
Thưa Quý NT, Quý CH và Thân Hữu Truyền Thông Bắc Cali.
 
Phóng viên chiến trường Nguyễn Cầu, một khuôn mặt quen thuộc trong Gia Đình Truyền Thông Bắc Cali hơn 30 năm nay. Ông là người duy nhất trong vùng này có những thước phim phóng sự chiến trường sôi động đáng giá trước 75. (Xin đọc bài của Nhà văn Giao Chỉ đính kèm để biết những hoạt động của ông trước 75) Ra hải ngoại ông vẫn tiếp tục hành nghề với tên: Nguyễn Cầu Video và là nhân viên thu hình cho nhiều đài truyền hình địa phương, gần đây nhất có đài Việt Today. Tính tình ôn hòa, chân tình, mềm mỏng. Đặc biệt say mê với nghề nghiệp. Với tuổi đã cao, vậy mà có những ngày thấy ông hiện diện từ 3 tới bốn sinh hoạt cộng đồng để thu hình.
 
Từ đầu mùa Giáng Sinh 2013, ông lâm trọng bịnh và thời gian gần đây nhà thương đã cho ông về nhà để tịnh dưỡng. Giờ thì Ông đã qua đời đúng Đêm Gia Thừa.
 
Quý Bạn Bè, Thân Hữu có thắc mắc về tang lễ hay gởi lời chia buồn xin liên lạc với người con trai của Anh Cầu, tên Hòa (408) 209-6273
 
Trân trọng thông báo và chân thành cảm tạ.
 
Tình Chiến Hữu bên nhau: Hải và Anh Nguyễn Cầu.
 
 
 
 
 
 
Một tấc đường, một giải khăn tang. Bình Long máu đỏ, nhuộm cờ vàng

                                                                     Giao Chỉ, San Jose
 
Bình Long máu đỏ, nhuộm cờ vàng 
Tháng 4-1972, pháo cộng sản cường tập bắt đầu. Địch tấn công thế mạnh như vũ bão từ biên giới Cam Bốt đánh qua. Chiếm Lộc Ninh trong trận biển người có xe tăng ào ạt sau đại pháo. Sư đoàn 5 một sớm một chiều đã gãy mất một trung đoàn. Chiến binh bên ta, phần tử trận, mất tích, phần bị bắt và một số chạy về An Lộc. Cùng một lúc cộng quân đem 10,000 bộ đội có cả chính quy miền Bắc khóa chặt quốc lộ 13 ở phía Nam.
       Tại hội nghị Paris, Nguyễn Thị Bình tuyên bố ngày 15 tháng 4 Mặt trận giải phóng miền Nam sẽ cắm cờ xanh đỏ tại An Lộc. Bình Long sẽ là thủ đô của của chính phủ cách mạng.Trong hoàn cảnh đó hơn 20 ngàn dân An Lộc ai cũng muốn chạy ra khỏi vòng vây. Từ Chân Thành cuối tháng 5-72 có một thanh niên thí mạng cùi nhất định tìm cách vào An Lộc.
      Đó là phóng viên chiến trường Nguyễn Cầu. Anh vừa thoát chết từ Bastogne , miền Trung giữa tháng 5-72.
 
       Vào sinh ra tử:  
          Ông Nguyễn Cầu hiện làm nghề quay phim quan hôn tang tế tại San Jose, năm nay 76 tuổi. Người quê Long Xuyên ngày xưa lên Saigon học hết tú tài rồi vào làm công chức bộ kinh tế. Cuộc đời tưởng chừng mãi mãi sáng vác ô đi, tối vác về. Nhưng một ngày bỗng nổi chí làm trai muốn giang hồ ngang dọc, bèn thi vào lớp phóng viên chiến trường do Mỹ đào tạo cho quân đội VNCH.
    Khóa đặc biệt và duy nhất được bên thông tin Mỹ huấn luyện, phát lương và trang bị phương tiện. Vừa học nghề vừa học Anh ngữ hơn một năm dài. 25 khóa sinh tốt nghiệp ra trường chia nhau về các quân khu. Các chàng trai trẻ trở thành phóng viên cầm máy quay phim đi thu hình trên các mặt trận. Đó là năm 1962. Những anh này, lính không phải lính mà quan cũng không phải quan. Công chức cũng không phải, mà quân nhân cũng không đúng. Lúc thì mặc bộ binh, lúc thì mặc nhảy dù, lúc thì TQLC và cả quân phục biệt động quân. Đi theo đơn vị nào thì mặc theo binh đoàn đó. Mặc nhầm là bị bắn lộn như không. Không trang bị vũ khí, chỉ có giấy bút, máy quay phim, pin và phim phòng hờ. Trên ngực có bảng tên và dấu hiệu báo chí. Trong người có thẻ của Mỹ để được ưu tiên đi máy bay. Và cuộc đời của phóng viên Nguyễn Cầu lên đường từ 1962 cho đến khi thực sự đứt phim 1975.
    Trải qua 13 năm chinh chiến, ông đã đi khắp các mặt trận toàn là thứ dữ. Đánh Hải Lăng với thủy quân lục chiến. Lam Sơn 119 ông vào Hạ Lào với Nhẩy dù. Thoát chết ở đồi 30. Nguyễn Cầu cũng có dịp thử lửa Khe Sanh với biệt động quân.Vào Bastogue với sư đoàn 1, sang Cam bốt với quân đoàn 4. Bay khắp vùng trời với không quân và đặc biệt quay trận Hoàng Sa với hải quân. Sau cùng ông vào An Lộc với sư đoàn 5.
 
         Từ Bastogne đến An Lộc:
         Tháng 3-1972  Hà Nội chuyển quân vào Nam. Tháng 4 Bắc quân tổng tấn công trên 3 mặt trận. Hoả Tuyến, Cao Nguyên và Bình Long. Ngoài Trung, sư đoàn 3 bộ binh tan hàng. Lần đầu tiên căn cứ Caroll cấp trung đoàn phải đầu hàng. Cộng sản chiếm Cổ Thành Quảng Trị. Trong Nam, địch tràn ngập phòng tuyến Lộc Ninh. Sư đoàn 5 tổn thất một trung đoàn. Cùng một lúc, căn cứ Bastogne của trung đoàn 54 bị tràn ngập, sư đoàn 1 đưa 2 trung đội của trung đoàn 3 trực thăng vận vào thẳng căn cứ để thăm dò. Phi công trực thăng còn lắc đầu lạnh cẳng. Nhưng có lệnh thì cứ bay. Lính sư đoàn cam chịu phần số lặng lẽ lên tàu. Cần một phóng viên đem máy đi quay. Nguyễn Cầu chợt quên mất vợ 4 con ở Saigon, giơ tay nói với ông tướng để tôi đi. Phạm Hậu đứng khóc ở bãi đáp lúc tiễn đưa. Hậu nói với Cầu đây là thí quân. Ráng mà trở về. Đó là ngày 15 tháng 5-1972. Ấy thế rồi Nguyễn Cầu vào được Bastogne mà không phải là vào sinh ra tử. Thiếu úy Hiệp chỉ huy liên đội tiền phong vào mặt trận khi ra được lên trung úy. Phóng viên Nguyễn Cầu đem ra được những thước phim quay trực tiếp tại chiến trường. Anh sống những phút vinh quang khác biệt. Trực thăng bốc ngay về Giạ Lê, bộ tư lệnh sư đoàn của tướng Phú, gặp đại tướng Cao Văn Viên trong phái đoàn Saigon ra thăm đón chào khen ngợi. Ông cho phóng viên Nguyễn Cầu quá giang máy bay của tổng tham mưu trưởng mà đem phim về Saigon.Tại Tân Sơn Nhất, đại tá chánh văn phòng lái xe Jeep đưa thẳng đến đài truyền hình. Các chuyên viên sẵn sàng tráng phim, chắp nối để chiếu cấp kỳ. Cả tổng cục ai cũng bắt tay khen ngợi. Nguyễn Cầu cũng được khen bằng tưởng lục. Ngày nay ông cũng không còn nhớ là tưởng lục gì.
Một tuần sau, cuối tháng 5-73 phóng viên vác máy vào An Lộc.
 
Nằm quan tài vào An Lộc
         Ông già phóng viên chiến trường thời xa xưa bây giờ ngồi trong phòng làm việc bên những bộ máy quay phim tân kỳ của thế kỷ 21 tại San Jose mà nhớ lại chuyện cũ. Suốt một cuộc đời phóng viên ông đi với các sỹ quan cấp úy. Rồi các vị này thành tá, thành tướng. Nhưng phóng viên Nguyễn Cầu thì muôn đời cũng chỉ là phóng viên. Đi riết rồi chỗ nào cũng quen biết hết. Ông tư lệnh nào, ông tướng nào thấy anh phóng viên vác máy quay phim cồng kềnh xông xáo thu hình giữa khói lửa mịt mùng đều có cảm tình và hết lòng giúp đỡ.
     Tháng 4-1972 ba ông phóng viên cùng khóa đều có mặt tại Chân Thành. Đây là  trạm dừng chân an toàn nhất trên đường vào phòng tuyến An Lộc. Trung tướng Minh và bộ tư lệnh tiền phương của quân đoàn III đóng ở đây. Nguyễn Cầu tìm cách đi theo nhẩy dù để mở đường máu. Suốt tuần lễ, lính dù bị chặn đứng và thiệt hại nặng. Hoàn cảnh An Lộc giữa vòng vây oan nghiệt đã đành. Nhưng mặt trận đường 13 bên ngoài quả thực cũng hết sức gian khổ. Địch bám chốt bên trái và đại đơn vị đông đảo bên mặt. Pháo cường tập ngày đêm mà phòng không thì ác liệt vô cùng.
    Nằm với mũ đỏ thì không biết bao giờ mới được vào bên trong để lấy hình ảnh cho Sài Gòn, Nguyễn Cầu xin với ông tư lệnh quân đoàn cho phép liều mạng đi theo trực thăng tiếp tế và tản thương. Tiếp tế giữa các trận pháo kích trên sân bay. Trực thăng bay là là rồi đạp hàng xuống. Nguyễn Cầu nằm vào trong một thùng gỗ tiếp tế để lính không quân đạp xuống. Chuyện tưởng như đùa mà hóa thật.
    Anh em hỏi đi hỏi lại là có thực sự Cầu nằm trong quan tài mà vào An Lộc hay không. Thùng gỗ rớt nhẹ xuống sân bay, chẳng cần ai phá cũng đã rời ra từng mảng. Phóng viên Nguyễn Cầu cầm máy bò vào phòng tuyến và lập tức được đưa đến hầm chỉ huy. Anh trở thành phóng viên đầu tiên vào được An Lộc. Chuẩn tướng Lê Văn Hưng rất hài lòng bèn cho anh phóng viên liều mạng được nằm trên chiếc ghế bố duy nhất của ông trong đêm đầu tiên.
   Thiên hạ vẫn thắc mắc về cái cách Nguyễn Cầu vào An Lộc, dù rằng thực sự anh đã vào. Đã sống với các đơn vị, đã ăn cơm dã chiến với Biệt cách Dù, đã đi theo các đại đội của sư đoản 5, nhưng cái lối vào bằng quan tài thì quá đặc biệt. Hỏi là có ai làm chứng được không. Nguyễn Cầu buồn rầu nói rằng có mấy bạn cùng khóa biết chuyện nhưng nay chúng nó chết hết cả rồi.
                       
         Chưa bao giờ họp khóa.
         Cái khóa phóng viên chiến trường không tên, tốt nghiệp 25 người bây giờ đếm lại chỉ còn trên đầu ngón tay của một bàn tay. Trải qua 13 năm chinh chiến, phần lớn chết trận cả rồi. Mặt trận vùng I là nơi phóng viên bị chết nhiều nhất. Đỗ Văn Môn chết tại hỏa tuyến. Ngô Minh Liêm chết ở Đông Hà . Hồ Văn Đực tại đại lộ kinh hoàng. Riêng Trần Văn Nghĩa bị 18 viên đại liên xẻ dọc từ đầu xuống chân ở Quảng Trị. Lên cao nguyên thì Vũ Tiêu Giang chết ở Plei Me. Đặng Văn Thiện chết trận Ấp Bắc. Rồi đến Đức Cơ, Đồng Xoài nơi nào cũng có phóng viên chiến trường hy sinh. Trong trận Bastogne có Trần Văn Hiệt vào thay Nguyễn Cầu nhưng không bao giờ trở lại. Trong chuyến bay vào An Lộc cũng để thay thế Nguyễn Cầu thì Nguyễn Ngọc Bình chết trên trực thăng. Trần Văn Tuấn chết ở núi Bà Đen năm 68. Riêng có Nguyễn văn Giáo là nổi danh vì cùng nổ tung trên trực thăng với tướng Đỗ Cao Trí. Thái Khắc Chương mất tích năm 75 khi triệt thoái Pleiku.Trên khắp 4 vùng chiến thuật từ ngày ra trường đến khi bỏ máy, nơi nào cũng có xương máu của bạn cùng khóa.
     Ông Cầu nói, nhiều quá, lâu quá không nhớ hết nhưng thật sự gần như cả khoá chẳng còn ai. Nghe nói còn một bạn vàng Nguyễn văn Lang ở Canada. Còn phần lớn chết trẻ. Không ai sống với tuổi già như ông. Khóa của ông ra đời năm 62 coi như không phải là khóa chính thức của quân trường. Khóa năm cha ba mẹ. Ông Cầu buồn rầu kể lại. Thủa nhỏ học Thoại Ngọc Hầu, Long Xuyên. Rồi qua Phan Thanh Giản, Cần Thơ. Năm 1959 lên Saigon làm công chức bộ kinh tế rồi lập gia đình. Qua 60 thi nhập học khóa phóng viên. Học chữ học nghề hơn một năm dài. Rồi chuyển qua căn bản quân sự. Cả khóa qua Dục Mỹ học chiến tranh rừng núi xình lầy cùng với khóa 16 võ bị. Xong Dục Mỹ qua học nhẩy dù. Có bằng Dù rồi mới ra trường. Sau này gặp lại anh em khóa 16 võ bị có người đã lên đại tá nhưng phóng viên chiến trường thì suốt đời vẫn là phóng viên.
   Hình ảnh quay được của Nguyễn Cầu và các bạn đưa về phía Mỹ thì AP xử dụng rất nhiều. Phe ta thì tổng cục chiến tranh chính trị và bộ thông tin Việt Nam khai thác. Những hình ảnh trên báo Tiền tuyến, Chiến sĩ Cộng Hòa và thời sự của Trung tâm điện ảnh quốc gia là xương máu của anh em. Tuy nhiên trên thực tế chiến công của phóng viên không được lưu tâm. Không có huy chương, không có thăng cấp dù là truy thăng. Đi khắp các mặt trận nhưng gần như tự quyết định lấy phần số của mình. Suốt bao năm qua anh em chưa bao giờ họp khoá.
 
         Vào An Lộc
         Vào được phòng tuyến An Lộc, phóng viên Nguyễn Cầu di chuyển từ hầm này qua hầm khác, từ đơn vị này qua đơn vị khác. Kết quả ông đã đem về những đoạn phim hết sức đặc biệt. Ngay sau trận pháo kích kinh hoàng nhất của địch vào bệnh viện tiểu khu và nhà thờ An Lộc, phóng viên đã quay được các xác chết của dân chúng, đàn bà, trẻ em và các ông bà già. Số tử vong cả ngàn người cùng với xác chết vương vãi bên ngoài đã được binh sĩ tập trung và chôn cất 3000 người tại chỗ.
        Những bài báo của thông tín viên Sài Gòn viết lại hết sức thảm thương. Đặc biệt là những trẻ thơ sống sót bị thương bên cạnh xác cha mẹ.
        Đoạn phim này về sau đưa ra chiếu đã là các chứng tích về những trận địa pháo của cộng sản. Nhưng đặc biệt hơn nữa, ngày nay cũng tại mồ tập thể này ở An Lộc, chính quyền cộng sản cho xây một tượng đài kỷ niệm với hàng chữ nguyên văn như sau :
         Di tích Lịch sử và Văn hóa. Mộ 3000 người.
         Nơi an nghỉ của đồng bào thị xã An lộc-Bình Long
         bị bom Mỹ hủy diệt mùa hè năm 1972
 
Phần tài liệu của khu di tích phổ biến như thế này.
        Ngày 6/12/1987 ngôi mộ tập thể này được nhà nước ghi nhận là di tích lịch sử ghi khắc tội ác của Mỹ Ngụy đối với nhân dân Bình Long.
        Năm 1988 Chủ tịch nước phong cho Bình Long tước hiệu
Lực lượng vũ trang nhân dân Anh Hùng
        Thêm một chuyện khác, cũng tại khu vực hàng ngàn người chết vì pháo kích, có câu chuyện của gia đình em gái nhỏ Nguyễn Thị Bình. Cả nhà em chạy từ Phước Long về An Lộc thì bố bị chết. Anh bị mất tích. Sau trận pháo kích vào nhà thờ đến lượt mẹ chết. Còn lại cô gái Nguyễn thị Bình 14 tuổi và 3 em nhỏ bây giờ luẩn quẩn theo chân anh phóng viên là người duy nhất không phải cầm súng chiến đấu. ....
        Sau cùng Nguyễn Cầu bay ra bằng chuyến trực thăng đặc biệt để đưa phim về Saigon. Chị em bé Nguyễn thị Bình được đi theo. Cầu đem đám trẻ về nhà tạm trú.Tướng Lạc, tư lệnh Sư đoàn 9 đọc báo đã gọi cho Nguyễn Cầu, cảm thương hoàn cảnh các em nhỏ mồ côi, ông tư lệnh đã đón các em xuống Sa Đéc, gửi cho các bà Sơ trông nom. Sau này lại thêm người anh 17 tuổi mất tích trở về đoàn tụ với các em.
       Đó là câu chuyện Nguyễn Cầu vào An Lộc.
       Sau trận 72, anh chàng phóng viên nhiều may mắn đã có dịp vô tình ngồi   trong chuyến tàu tiếp tế hải đảo lại quay được một phần của trận Hoàng Sa 74. Cuối cùng là đoạn phim anh quay trên cầu Tân Cảng vào những ngày cuối của tháng 4-1975. Sau khi cộng quân vào Saigon, khai thác các phim ảnh của VNCH để lại, chúng đã đi tìm Nguyễn Cầu, người có tên trong các bộ phim thời sự chiến tranh, trong đó có phim tình cờ quay được cảnh cộng sản pháo kích vào trường Tiểu học Cai Lậy.
       Nguyễn Cầu được tin trong đài số 9 nói là cộng sản đang đi tìm tung tích tên phóng viên Mỹ Ngụy, anh bèn trốn về quê chờ đến thập niên 80 mới tìm cách vượt biên. Đến San Jose Nguyễn Cầu trở thành Thuyền nhân Video lo quay phim quan hôn tương tế để xây dựng lại cuộc đời.
         13 năm cầm máy biết bao nhiêu hạnh ngộ, biết bao nhiêu gian truân. Người lính không có số quân, không có thẻ bài. Trận nào cũng đánh. Đeo trên người giây 3 chạc với pin và phim ảnh. Nón sắt che đầu và đôi khi nón sắt chỉ che máy hình. Hình ảnh có khi tỏ khi mờ. Khi rõ ràng, khi thì người cầm máy té lăn quay. Máy còn chạy mà người đã nằm xuống đất. Hình không quân từ trên trời. Hình hải quân dưới nước. Hỏi anh ở đơn vị nào, chẳng biết đơn vị nào là chính để trình diện. Khi Việt cộng vào cũng không biết ở loại nào mà khai báo.
        Tôi viết về chuyện Nguyễn Cầu 76 tuổi ở San Jose nhưng không phải là ca tụng riêng một người. Tôi muốn tuyên dương cả khóa của ông. 25 người phóng viên chiến trường. Chết gần hết chẳng còn ai. Bây giờ gần như chỉ còn lại một ông già lãng tai. Trước đây rất trẻ trung đẹp trai, nhưng ngày nay vẻ đẹp chỉ còn là kỷ niệm. Ông kể chuyện nhưng cũng có chỗ nhớ chỗ quên. Sư đoàn nọ lẫn với sư đoàn kia, Tư lệnh này thành ra tư lệnh khác, nhưng có một điều này chắc chắn không sai. Cả khóa của ông thẩy đều anh hùng xông trận, nhưng suốt 13 năm chẳng anh nào bắn được một phát súng.
                                                     Giao Chỉ, San Jose
 
                                                            Nguyễn Cẩu Khe SanhNguyen Cẩu Khe Sanh